Editor: zBonheur | Beta: Nổ
WordPress: lachoalau0207.wordpress.com
Wattpad: wattpad.com/user/lachoalau0207
Hoắc Hữu Thanh không chắc mình đã trông thấy bố của Đới Nguyên hay chưa, bến cảng toàn người là người, y vừa lộ mặt đã được người nhà ôm lấy. Mợ ôm y vào lòng, khóe mắt phiếm hồng vội lên tiếng nói: \”Không sao không sao, chúng ta về nhà trước, cậu con có thể giải quyết ổn thoả chuyện ở đây.\”
Lời này không phải để an ủi Hoắc Hữu Thanh mà là an ủi chính mình. Lúc này mợ cũng đang rối như tơ vò, nhưng phải đứng ra bảo vệ Hoắc Hữu Thanh. Hoắc Hữu Thanh mím môi, mím đến trắng bệch.
Y không ngờ một chuyến du lịch này lại hại chết bạn mình.
Là y đưa ra đề nghị muốn đi xem cá voi sát thủ, cũng là y đòi về trước nên Đới Nguyên mới chuẩn bị tiệc chia tay. Hầu như người trên thuyền đều có mặt ở bữa tiệc, bởi vậy khi y và Đới Nguyên rơi xuống biển, mọi người không tìm được bọn họ.
Trong trí nhớ mơ hồ của Hoắc Hữu Thanh, y nhớ mình đang cố bắt ánh trăng.
Y thật sự đi bắt trăng? Cho nên mới rơi xuống nước, Đới Nguyên vì cứu y nên mới chết?
Y không nhớ được!
Ký ức sau khi nhìn thấy ánh trăng hoàn toàn không rõ ràng, y bắt đầu nghi ngờ bản thân, liệu y thật sự quên hay là không dám thừa nhận sự thật ——
Y hại chết Đới Nguyên.
Chỉ riêng khả năng này cũng đủ khiến cho Hoắc Hữu Thanh 18 tuổi sụp đổ. Trong mười mấy tiếng thuyền chưa cập bến, y dường như không ngủ được chút nào, vừa nhắm mắt đã nhìn thấy Đới Nguyên trước mặt.
Đới Nguyên đang nằm trên boong với khuôn mặt xanh xao, thuyền trưởng đang dùng máy khử rung tim để cấp cứu cho hắn.
Hoắc Hữu Thanh cắn chặt môi, trong miệng tràn ngập mùi máu, y khẩn cầu nói với mợ: \”Mợ, con muốn đi giải thích với bố của Đới Nguyên.\”
\”Không được!\” Phản ứng của mợ gay gắt, bà nhìn dáng vẻ thiếu niên trong lòng mình, miễn cưỡng duy trì trạng thái ổn định nói: \”Bây giờ con không thể tới đó được. Đới tiên sinh ông ấy. . . Hữu Hữu, con ngoan, chuyện này để người lớn xử lý trước, con theo mợ về nhà trước nhé.\”
Mợ nói xong không chờ Hoắc Hữu Thanh phản ứng liền kéo người lên xe. Nếu là lúc trước, mợ sẽ không kéo được Hoắc Hữu Thanh, dù sao y cũng là một nam sinh, nhưng trong mười mấy tiếng này Hoắc Hữu Thanh gần như không ăn gì, dạ dày nóng rát khó chịu, suy yếu vô lực.
Sau khi Hoắc Hữu Thanh bị kéo lên xe, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn ra ngoài. Y cũng không biết mình muốn nhìn gì, là muốn nhìn thi thể của Đới Nguyên được đưa xuống thuyền bình an, hay là nhà họ Đới?
Xe rời bến cảng, y vẫn còn đang nhìn, đột nhiên có một người lọt vào tầm mắt của y, vừa nhìn thấy người đó, y liền áp mặt vào cửa kính xe.
Nhưng ba giây sau, cơ thể lại kiệt sức.
Không phải Đới Nguyên, Đới Nguyên không thể chết đi sống lại, người y nhìn thấy là Đới Diệc Tân, anh trai Đới Nguyên. Đới Diệc Tân dường như đang tìm ai đó, Hoắc Hữu Thanh thu mình về chỗ trước khi Đới Diệc Tân nhìn về hướng này.