\”Tên Trương Đình Nghiêm kia nói lung tung! Lão Trịnh mới không có đứa con như hắn!\” Mẹ Trịnh nói.
Mẹ Trịnh nói vô cùng chắc chắn, cảnh sát nghe vậy nói: \”Chúng tôi cũng tin tưởng mọi chuyện cũng không phải như vậy, thế nhưng hiện tại Trương Đình Nghiêm một mực khẳng định hắn là con riêng của Trịnh đổng, là bị…. hãm hại, còn nói muốn gặp Trịnh đổng.\” Việc này dù sao cũng là việc nhà của Trịnh gia, bọn họ cũng rất khó xử.
\”Thân thể lão Trịnh còn chưa tốt, không gặp hắn… như vậy đi, tôi đi gặp hắn.\” Mẹ Trịnh nói.
Cảnh sát gật đầu.
Trịnh Gia Hòa nói: \”Mẹ, con đi với mẹ.\”
\”Không cần, nơi này có nhiều chuyện còn cần con xử lý, mẹ tự mình qua là được.\” Mẹ Trịnh nói.
\”Bên này để cho trợ lý của con xử lý là được.\”
Mẹ Trịnh nhíu mày, nghĩ nghĩ lại nói: \”Như vậy đi, để cho Ngôn Tử đi cùng mẹ là được.\”
Trịnh Gia Hòa liếc mắt nhìn Cố Ngôn Tử, gật đầu.
Cố Ngôn Tử và mẹ Trịnh mang hai bảo tiêu vào cục cảnh sát, sau đó ngay tại cục cảnh sát nhìn thấy Trương Đình Nghiêm rất chật vật.
Trương Đình Nghiêm là người bị tình nghi, cảnh sát cũng phái người tới đây canh chừng, người nọ nhận ra mẹ Trịnh, cười nói: \”Phiền Trịnh phu nhân tới đây một chuyến, phạm nhân một mực nói năng lộn xộn, chúng tôi cũng là sợ hắn nói lung tung ảnh hưởng tới thanh danh của Trịnh đổng.\”
\”Tôi hiểu.\” Mẹ Trịnh gật đầu.
\”Nói năng lung tung sao? Tần Chi Chi, tôi rốt cuộc có nói lung tung không, bà hẳn là rõ ràng!\” Trương Đình Nghiêm nói.
Mẹ Trịnh nghe được lời nói của Trương Đình Nghiêm, vẻ mặt biến đổi, rất nhanh liền bình tĩnh lại: \”Tôi rõ ràng cái gì?\”
\”Bà sớm biết tôi là con riêng của Trịnh Kiến Quân, đúng không? Lần này cha bị trúng độc, cũng là dấu vết của bà và Trịnh Gia Hòa đúng không? Các người hãm hại tôi!\” Trương Đình Nghiêm nói.
Sau khi bị bắt, Trương Đình Nghiêm chỉ biết, ý đồ hại người khác của mình, chỉ sợ bị người lợi dụng, trái lại hại mình.
Một người nào đó sợ là đã có người biết được chuyện gã muốn làm… nếu không tuyệt đối không thể nhanh như vậy bắt được gã.
Mà người ý đồ hại gaz, hơn phân nửa chính là Tần Chi Chi.
Mẹ Trịnh hít sâu một hơi, hừ lạnh nói: \”Cậu kêu lão Trịnh là cha làm gì? Thật là buồn cười! Cậu là con trai của em trai lão Trịnh, nhiều nhất chỉ gọi một tiếng bác mà thôi!\”
\”Cái gì?\” Trương Đình Nghiêm có chút phản ứng không kịp.
Lúc này mẹ Trịnh thật bình tĩnh: \”Cậu và cha cậu giống nhau, đều là đồ vô liêm sỉ! Cha cậu là một tên chơi bời lêu lổng lười biếng, chỉ biết trộm cắp đi đường ngang ngõ tắt, cậu cũng không có chỗ nào tốt!\”
Mẹ Trịnh mắng vài câu, lại nói: \”Tôi cũng không biết cậu tại sao lại cho rằng mình là con riêng của lão Trịnh…. Lão Trịnh nếu thật sự có con riêng, cậu cảm thấy tôi sẽ ở bên lão Trịnh sao?\”