Trương Đình Nghiêm tới chúc tết, lời hay nói đầy một rổ.
Vẻ mặt mẹ Trịnh thản nhiên, lộ ra vài phần không vui, nhưng thật ra cha Trịnh nói chuyện vài câu, nhận đồ gã mang tới.
\”Trịnh tổng không ở nhà sao?\” Trương Đình Nghiêm tò mò hỏi han.
Lúc trước, Trịnh Kiến Quân và Trịnh Gia Hòa cùng nhau làm việc ở tập đoàn Minh Lợi, lúc ấy mọi người gọi Trịnh Kiến Quân là Trịnh đổng, gọi Trịnh Gia Hòa là Trịnh tổng, cứ như vậy liền gọi quen, mặc dù sau đó Trịnh Kiến Quân cơ bản cũng không đến công ty, cũng không sửa lại.
\”Nó đến thành phố S.\” Trịnh Kiến Quân nói.
Trương Đình Nghiêm nghe thấy thành phố S, đã nghĩ tới Cố gia.
Mấy năm nay gã cũng đi lại gần gũi với Trịnh gia, lại là quản lý cấp cao của tập đoàn Minh Lợi, tuy rằng Trịnh Kiến Quân đề phòng gã, không cho gã tiếp xúc với nhiều việc quan trọng, nhưng gã vẫn biết không ít người, biết không ít chuyện của Trịnh gia.
Tần Chi Chi có quan hệ với mẹ của Cố Tề Chấn, gã cũng biết, cũng biết Cố gia và Trịnh gia quan hệ rất tốt.
Trịnh Gia Hòa…. Có mẹ thật tốt!
Mà Trịnh Kiến Quân, vì tiền tài thật sự chuyện gì cũng làm được, thế nhưng ở đêm ba mươi cũng đồng ý cho con mình đi đến nhà người khác!
\”Hôm này chính là đêm ba mươi, ngày đoàn viên, Trịnh tổng không về sao?\” Trương Đình Nghiêm hỏi.
Lời này của Trương Đình Nghiêm, nhiều ít cũng mang chút ý tứ châm ngòi, nhưng không châm ngòi thành công. Mẹ Trịnh nghe được lời nói của gã, liền nói: \”Có quan hệ với cậu sao?\”
\”Là cháu lắm miệng.\” Trương Đình Nghiêm lập tức cười làm lành.
\”Cậu…\” Mẹ Trịnh nhìn về phía Trương Đình Nghiêm: \”Cậu cũng không phải là người không có năng lực, sau này là người làm việc, kiên định một chút.\”
Trương Đình Nghiêm cười đáp lời, nhưng không để trong lòng.
Vài năm này thái độ của mẹ Trịnh đối với gã không tốt, gã đoán hẳn là biết thân phận của gã.
Nếu như thế, lời của mẹ Trịnh gã đường nhiên không nghe.
Trương Đình Nghiêm ở Trịnh gia không lâu, mẹ Trịnh liền tỏ vẻ hôm nay là ngày đặc biệt, trong nhà có việc bận, sau đó để gã rời đi.
Trương Đình Nghiêm cũng không giận, cười cười rời đi, đợi khi ra tới cửa, lại đưa một bao lì xì cho người hầu đưa gã ra cửa.
Diêu Tứ Bình là người hầu có tư lịch già nhất ở Trịnh gia, nhưng bà có chồng có con trai, năm mới đương nhiên là phải về nhà, bởi vậy hiện tại người chăm sóc Trịnh gia, là một nữ nhân trung niên tới Trịnh gia vài năm.
Bà ham phí tăng ca, mới không về nhà mừng năm mới, hiện tại Trương Đình Nghiêm đưa tiền lì xì, đương nhiên sẽ nhận.
\”Mấy ngày nay thân thể của Trịnh đổng có khỏe không?\” Trương Đình Nghiêm cười hỏi.
Nữ nhân cầm tiền lì xì cười ha ha: \”Ngài yên tâm rất khỏe!\”