Cố Ngôn Tử kéo cánh tay của Trịnh Gia Hòa, thân mật dựa vào trên người Trịnh Gia Hòa, tính toàn làm bộ như Trịnh Gia Hòa là bạn trai mình, giúp Trịnh Gia Hòa đuổi đi tên bạn trai cũ này.
Người này đang cố gắng hại Trịnh Gia Hòa, cậu sao có thể để cho người này ở bên cạnh Trịnh Gia Hòa?
Sau đó… Trịnh Gia Hòa hôn cậu.
Cố Ngôn Tử chỉ cảm thấy chỗ bị hôn trên mặt mình nóng hầm hập, còn hơi ngứa, vẫn ngứa tới đáy lòng cậu.
Cả người cạu đều cứng lại, phản ứng có hơi quá.
Trịnh Gia Hòa thế nhưng phản ứng rất nhanh, anh giơ tay đem Cố Ngôn Tử ôm vào ngực, sau đó gật đầu với Đàm Trăn, liền đi về phía trước.
Cố Ngôn Tử bị Trịnh Gia Hòa lôi kéo, phối hợp đi lên phía trước, để lại Đàm Trăn ở phía sau, hai tay run rẩy.
Cậu ta luôn luôn kiêu ngạo, lần này cũng chuẩn bị tâm lý rất nhiều, mới có thể kéo xuống thể diện chờ Trịnh Gia Hòa ở chỗ này, không nghĩ Trịnh Gia Hòa có thể làm như vậy với cậu ta.
Cậu ta khó chịu đi vào xe của mình, đột nhiên nhớ lại năm đó Trịnh Gia Hòa đối với cậu ta thật tốt.
Khi đó Trịnh Gia Hòa cũng bận rộn nhiều việc, nhưng khi cậu ta có vấn đề, Trịnh Gia Hòa luôn đồng ý buông chuyện trên tay đến giúp cậu ta, cho dù sau đó hai người ầm ĩ càng ngày càng nhiều, nhưng khi giáo sư đối đãi không công bằng với cậu ta, Trịnh Gia Hòa vẫn cố gắng giúp cậu ta.
Sau đó cậu ta lại qua lại với những tên bạn trai khác, nhưng không có ai giống như Trịnh Gia Hòa đối tốt với cậu ta như vậy.
Tâm tư của Đàm Trăn, kỳ thật Cố Ngôn Tử có thể đoán được.
Không ngoài hai chữ hối hận, muốn quay đầu trở lại.
Nhưng lúc này, cậu không rảnh suy nghĩ cho Đàm Trăn.
Trịnh Gia Hòa thế nhưng hôn cậu!
Trịnh Gia Hòa vì sao lại hôn cậu?
Còn nữa, lúc trước Đàm Trăn chất vấn ánh mắt của Trịnh Gia Hòa, Trịnh Gia Hòa còn nói ánh mắt anh càng ngày càng tốt… Trịnh Gia Hòa rốt cục là có ý gì?
Cố Ngôn Tử đột nhiên nghĩ tới một khả năng.
Trịnh Gia Hòa mở ra cửa sau ô tô, cùng ngồi vào phía sau với Cố Ngôn Tử, mà trợ lý mới của Cố Ngôn Tử, vị bảo tiêu tiên sinh kia ngồi xuống ghế lái, phát động xe.
\”Chú Trịnh…\” Cố Ngôn Tử rốt cục mở miệng.
\”Tôi chỉ lớn hơn em tám tuổi.\” Trịnh Gia Hòa hơi bất đắc dĩ: \”Em có thể gọi tên tôi.\”
Cố Ngôn Tử càng xác định khả năng lúc trước mình nghĩ tới, đồng thời, cũng không khắc chế được hơi kích động.
Chính là vấn đề xưng hô…. Đã kêu \”chú Trịnh\” quen, cậu không thể kêu được tên của Trịnh Gia Hòa.
Trịnh Gia Hòa đem vách ngăn ngăn cách phía trước và phía sau xe nâng lên, lúc này mới nhìn Cố Ngôn Tử.
Lần trước cũng trong chiếc xe này, anh chuẩn bị tốt tâm lý tỏ tình lại bị Cố Ngôn Tử làm hỏng, hôm nay, anh quyết định trực tiếp một chút.