[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi – Chương 7. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi - Chương 7.

“Ta là ai?” Yến Tử Hàn nhếch khóe miệng rồi hơi lắc đầu, như thể người kia đang nói gì đó rất buồn cười, nhẹ giọng nói: “Mắt mù thì để làm gì nữa.”

Nói xong Yến Tử Hàn cầm cái ly người kia vừa đưa cho Lâm Ngọc lên, sau đó quăng thẳng vào mặt Tóc vàng.

Sức ném làm ly thủy tinh vỡ ra, dọa Lâm Ngọc nhảy dựng.

Tóc vàng kêu một tiếng dài rồi che mũi mình ngã xuống đất.

Ở đây cuối cùng cũng có người nhận ra Yến Tử Hàn, dùng tông giọng run rẩy đang cố đè ép nói tên hắn ra, điều này khiến sắc mặt mọi người đều thay đổi, trong lúc nhất thời cả đám đồng  loạt chạy ra cửa sau. Nhưng sau quán bar lại xuất hiện mười binh lính mang thương, sắc mặt bọn họ chẳng có vẻ gì là tốt lành, lính kích hoạt thương rồi chỉ thẳng vào đám người chạy ra.

“Nguyên soái cho các người đi rồi sao?!”

Mặt ai ai cũng trắng bệch quỳ gối dưới đất, chẳng dám động đậy.

Chuyện xảy ra lớn đến mức Trạm trưởng của Trạm không gian cũng chạy tới ngay. Khu vực ngoại tinh vốn trị an không tốt, nếu không dùng vũ lực thì sao có thể xây cái Trạm không gian ở đây. Nhưng lần này Trạm trưởng thấy người gây chuyện là Yến Tử Hàn thì cứng mặt, Trạm trưởng chỉ đành cười vài cái rồi cong lưng với Yến Tử Hàn.

“Nguyên soái Yến, là ai chọc ngài vậy, tôi xử là được rồi, sao dám phiền đến ngài chứ.”

Trạm trưởng ngừng lại lau mồ hôi rồi nói với vẻ khó xử: “Trạm không gian này của tôi có quy tắc là không được lén dùng vũ lực, ngài cho tôi chút mặt mũi, hãy giơ cao đánh khẽ thôi.”

Yến Tử Hàn quay lại nhìn Trạm trưởng một cái, cười nói: “Ừ đấy, họ Yến ta luôn là người biết chuyện. Nhưng mà ở đây có quy tắc thì ta cũng có quy tắc.”

Ánh mắt Yến Tử Hàn dừng trên người Lâm Ngọc, đưa tay ra chỉ, “Người này ở trên tinh hạm của ta. Vậy mà có kẻ lại dám chạm vào, chạm được thì phải chịu trả giá đắt.”

Mấy người đi cùng Tóc vàng biết mình đụng đến Yến Tử Hàn nên đang hối hận không ngừng. Tóc vàng thì càng sợ vỡ mật, biết rằng nếu mình không làm gì thì sẽ cầm chắc cái chết.

Tóc vàng dứt khoát lấy trong túi ra một con dao, “Nguyên soái Yến tha mạng! Đây chỉ là hiểu lầm, tôi tuyệt đối không dám chạm vào người của ngài! Tôi lấy ngón tay mình ra tạ tội với ngài!”

Mình làm thì tốt hơn Yến Tử Hàn làm rất nhiều.

Tóc vàng đặt dao ở bốn ngón tay mình, khẩn trương đến mức mồ hơi rơi như mưa nhưng vẫn không dám cắt.

Lâm Ngọc thấy Yến Tử Hàn lạnh lùng nhìn mình, hắn giơ chân dẫm lên sống dao sau đó đè xuống với một khuôn mặt không cảm xúc.

Một tiếng thét thảm thiết đau cắt ruột gan phát ra từ Tóc vàng.

Lâm Ngọc hoàn toàn không biết tại sao  Yến Tử Hàn lại giận, nhưng chính người cậu cũng đang run lên, không dám động đậy.

Ba người kia thấy thế cũng không dám do dự nữa, đồng loạt lấy dao ra cắt ngón tay mình.

Vẻ mặt Yến Tử Hàn hiện rõ sự chán ghét cay độc, hắn cọ đế giày dính máu của mình vào tóc của Tóc vàng, rồi đá một cái, “Cút hết!”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.