\”Chảy sữa là bình thường sao?”
Bác sĩ nói: “Đúng rồi, tuy Trùng tộc đẻ trứng nhưng sau khi con non được ấp nở thì vẫn cần sữa mẹ.”
Lâm Ngọc nhìn Yến Tử Hàn ngồi ở kia không có vẻ gì, đành phải tự mình hỏi: “Hiện tại có phải hơi sớm quá không? Trứng còn chưa ra mà …”
Bác sĩ: “Hơi sớm thật, nhưng không cần lo lắng, có thể là chỗ kia chịu kích thích tương đối nhiều thôi.”
Yến Tử Hàn: “…”
Trước đó Lâm Ngọc đã đỏ mặt, đầu óc liền bắt đầu ngẫm lại bản thân.
Này hình như phải trách cậu … Nhưng hình như cũng không thể hoàn toàn trách cậu? Cũng do Yến Tử Hàn kêu cậu làm …
Bác sĩ tiếp tục nói: “Hơn nữa trứng sẽ ra trong khoảng thời tới đó. ”
Suy nghĩ của Lâm Ngọc bị kéo lại. Lúc trước cậu còn không cảm thấy đây là thật, nghe câu vừa rồi mới có cảm giác mãnh liệt rằng mình sắp làm ba tới nơi rồi.
Lâm Ngọc đột nhiên khẩn trương lên. Theo bản năng quay qua nhìn bụng Yến Tử Hàn.
Hiện giờ dù đã mặc quần áo thì vẫn có thể thấy bụng hơi nhô ra một chút. Độ cung nho nhỏ và khuôn mặt hào khí của Yến Tử Hàn với dáng ngồi thẳng hình thành sự tương phản lẫn nhau.
Làm người ta không thể không một lần cảm thán, người như Yến Tử Hàn vậy mà lại mang thai.
Lâm Ngọc vuốt bụng hắn, lòng bắt đầu nảy lên, “Anh có muốn kiểm tra thêm nhiều lần nữa không?”
Yến Tử Hàn hơi nghi hoặc nhìn cậu, “Không cần, không có vấn đề gì.”
Con giữa hai chủng tộc khác nhau mới có nhiều vấn đề để nói. Trải qua mấy cái kiểm tra theo lệ này, Yến Tử Hàn đã sớm biết tình trạng phát triển của con đều bình thường. Cho nên không cần lo.
Lâm Ngọc lại hỏi: “Giới tính của con là gì nhỉ?”
Yến Tử Hàn dừng một chút, “Em muốn biết?”
Lâm Ngọc nghĩ Yến Tử Hàn không hỏi chắc là muốn tạo bất ngờ, lập tức nói: “Không sao, dù trai hay gái em đều thích!”
Yến Tử Hàn: “…” Thật ra là quên hỏi thôi.
Lâm Ngọc biết bọn họ nhất định có phương pháp tiên tiến hơn siêu âm nhiều, nhưng vẫn tò mò, “Nhưng có thể chiếu ảnh chụp cho em nhìn được không, em muốn chuẩn bị tâm lý một chút. Em cũng muốn biết hình hài con thế nào.”
Yến Tử Hàn không hiểu cho lắm, “Nó là một quả trứng.”
Còn lấy tay so một chút, “Đại khái lớn thế này.”
Lâm Ngọc: “… Ý em là sau khi nở cơ.”
“Chắc là giống con non của Trùng tộc, cũng có thể còn giữ cánh của Long tộc.” Bác sĩ ấn vài cái vào quang não, tìm ra hai bức ảnh, một cái là con non Trùng tộc, một cái là con non Long tộc.
Con non của Long tộc giống như là một chú khủng long nhỏ, Trùng tộc thì hoàn toàn như một em bé, chẳng qua trên người có khá nhiều trùng văn nhạt màu thôi, cảm giác giống như thoa thuốc nhuộm ấy, cố ý vẽ hoa lên mặt, kết hợp với đôi mắt to tròn sáng ngời nhìn rất đáng yêu.