[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi – Chương 28. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi - Chương 28.

Khi tỉnh dậy vào buổi sáng, Lâm Ngọc mở mắt ra liền phát hiện xung quanh rất tối, nhìn thoáng qua mới nhận ra Yến Tử Hàn dùng đôi cánh đen của mình bọc cả hai người lại.

Lâm Ngọc vừa chuyển đầu liền đối diện với ánh mắt Yến Tử Hàn. Hắn ôm cậu nhưng không ngủ, đôi mắt sắc ánh vàng đặc biệt rõ ràng trong bóng tối, chúng bình tĩnh nhìn cậu.

Một Yến Tử Hàn như thế này thoạt nhìn khá nguy hiểm, như là một con dã thú ngủ đông trong đêm đen. Nhưng Lâm Ngọc thấy Yến Tử Hàn thì không tự giác được nở nụ cười, rồi hôn hắn một cái. Hôn xong thì chợt bị cánh tay Yến Tử Hàn ngăn lại.

Lâm Ngọc hơi nghi hoặc, “Anh bỏ em ra trước được không?”

Yến Tử Hàn không nghe, ngược lại đè chân lên người cậu.

Lâm Ngọc: “…”

Yến Tử Hàn có phải đang giận không?

Nhưng mà tại sao? Chẳng lẽ là vì ngày hôm qua mình làm hắn đến ngất xỉu?

À …

Lâm Ngọc sờ mũi. Chuyện đó đúng là đủ cho người ta giận thật …

Mà cơ thể của Người hợp gen này cũng thần kỳ thật, bình thường làm cái gì cũng có chuyện, mà lúc làm mấy chuyện thế này thì eo vừa không nhức, chân không đau, vừa có thể làm một đêm bảy lần với Yến Tử Hàn …

Nhưng không thể  trách cậu được …

Chủ yếu là do cơ thể Yến Tử Hàn hiện giờ quá mẫn cảm, tuy rằng hắn rarất nhiều lần nhưng Lâm Ngọc cũng chỉ mới hai lần mà thôi.

Lâm Ngọc tự biết đuối lý, bị Yến Tử Hàn đè ép trong chốc lát, cuối cùng thật sự không nín được nữa mới lúng túng đẩy đẩy hắn, “… Em muốn đi tiểu.”

Yến Tử Hàn không muốn động đậy thì đương nhiên Lâm Ngọc đẩy không lại hắn. Nhưng Yến Tử Hàn nghe thì cũng lỏng tay ra, Lâm Ngọc hơi nhoẻn miệng cười, vừa định lao ra thì giây tiếp theo đã bị Yến Tử Hàn ngăn lại, sau đó bị  bế lên.

Lâm Ngọc lắp bắp kinh hãi, “Để em xuống đi mà.”

Quả không hổ là Yến Tử Hàn, tuy đêm qua mệt muốn đứt hơi nhưng sáng hôm sau đã khôi phục như thường, hoàn toàn không có di chứng gi.

Nhưng cậu cũng không bị gì, không cần hắn chăm sóc thế đâu!

Đáng tiếc Yến Tử Hàn mắt điếc tai ngơ, tới WC thì mới thả cậu xuống, cơ thể với nhiệt độ hơi cao dán sau lưng cậu, còn cánh tay thì vẫn không bỏ eo cậu ra, thậm chí còn đỡ Lâm Ngọc. Lời ít ý nhiều, “Tiểu.”

Mặt Lâm Ngọc hơi nóng lên, hơn nữa cậu cũng vừa biết rằng Yến Tử Hàn có hơi không vui.

Có phải hôm qua bị cậu khó dễ nên cảm thấy mất mặt không?

Lâm Ngọc cẩn thận nghiêng đầu nhìn sườn mặt hào khí của Yến Tử Hàn. Nhớ tới tối hôm qua rất nhiều biểu tình đã xuất hiện trên khuôn mặt này, cậu bèn nhấp miệng.

Thế nên Lâm Ngọc có lòng nhịn, rốt cuộc cậu không nói gì, đứng một hồi lâu mới chịu xả ra.

Cuối cùng Yến Tử Hàn liền bế Lâm Ngọc trở về trên giường, sau đó dùng cánh bọc thân cậu lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.