[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi – Chương 23. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Đam Mỹ/Edit ] Đại Lão Vai Ác Hoài Trứng Của Tôi - Chương 23.

Cái người có đôi cánh dài ấy hoàn toàn không nhìn sắc mặt Yến Tử Hàn giờ thế nào, gã ta chỉ lo lại gần ngồi vào chỗ trước mặt Lâm Ngọc, rồi nở một nụ cười.

“Tôi nghe nói ngài có hứng thú với Liên Bang tinh, đặc biệt là với lịch sử nước Hoa cổ.”

Lâm Ngọc: “…” Nói tôi có hứng thú với lịch sử, thì chi bằng nói tôi chính là lịch sử …

Nhưng sao người này lại biết? Chẳng lẽ nghe từ chỗ nữ chính sao?

Đúng là có khả năng đó. Lâm Ngọc có ấn tượng với người có cánh này, gã này hình như là Trưởng quan Liên Bang, là thượng cấp của nữ chính. Chỉ là trong ấn tượng của Lâm Ngọc người này thường thu cánh lại, không có khoe mẽ giống chim công thế này.

Hiện tại Lâm Ngọc vẫn còn đề phòng người Liên Bang, hơn nữa cậu còn nhớ lần trước mình mới nhìn người khác mà Yến Tử Hàn đã giận rồi, lúc này cậu không khỏi nhìn hắn.

Không biết có phải do đang ở địa bàn Liên Bang không, Yến Tử Hàn chỉ lạnh lùng ngồi tại chỗ nhìn chim công, ngoài ra chẳng nói gì.

Vị Thiếu tướng Vũ tộc thấy Lâm Ngọc không nhìn mình thì cũng không nhụt chí, “Vừa hay tôi đang nghiên cứu về lịch sử nước Hoa cổ, có vài nơi cảm thấy ngài sẽ có hứng thú. Tôi dẫn ngài đến xem được không?”

Lâm Ngọc nhìn thoáng qua Yến Tử Hàn lần nữa, lắc đầu, sau mới nói với người trước mặt: “Khỏi đi, tôi nhìn một lát rồi đi.”

Vũ tộc thấy Lâm Ngọc nói chuyện với mình thì càng thêm hưng phấn, dù Lâm Ngọc không đi cũng không quan tâm, kêu xe bay chở Lâm Ngọc đi đến nơi gã muốn cho cậu xem.

Suốt chuyến đi Lâm Ngọc cứ lạnh như băng, không chỉ không để ý mà thậm chí còn không nhìn gã, nhưng Vũ tộc này lại càng ngày càng nhiệt tình. Gã ngẫm rằng thái độ của Hùng tử nên là thế này, Lâm Ngọc càng lạnh gã càng cảm thấy Lâm Ngọc hoàn mỹ, Vũ tộc nọ càng thêm si mê.

Phải nói rằng pheromone của Lâm Ngọc so với trong tưởng tượng còn tuyệt vời hơn rất nhiều. Xe bay này tuy rộng nhưng không gian trong này cũng bị đóng kín hoàn toàn. Gió không ngừng thổi đến tóc Lâm Ngọc, rồi luồn xuống cổ, không bao lâu sau trong không gian đã tràn ngập pheromone của cậu.

Nó làm cho lòng thêm say.

Vũ tộc hoàn toàn không cách nào thôi nhìn Lâm Ngọc. Nhưng Lâm Ngọc vẫn luôn nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Nơi này lầu cao san sát, có các loại xe bay chạy ngang, trông khung cảnh rất hiện đại cũng rất đẹp. Nhưng tất cả đều xa lạ. Thậm chí người đi lại bên dưới không khác người ở trạm không gian là bao, thoạt nhìn đều là người ngoài hành tinh. Nếu Lâm Ngọc không biết mình đang ở Trái Đất, thì cậu còn chẳng nghĩ ra mình đang ở đâu.

Vũ tộc muốn cho Lâm Ngọc xem viện bảo tàng, nhưng nó ở trong mắt Lâm Ngọc cũng chỉ là một tòa nhà được xây theo lối cổ xưa. Tuy nhìn không hợp với các tòa kiến trúc công nghệ cao xung quanh, nhưng cũng không thể làm Lâm Ngọc cảm thấy thân thiết gì.

Viện bảo tàng này ngồi xe bay là có thể tham quan, các vật phẩm được trưng bày đối diện với cửa sổ xe bay, rồi sẽ mở hình chiếu để đưa vài thông tin vào trong xe.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.