Mục Liên Khê đứng không vững, mắt thấy y lảo đảo, Tiêu Liên Vân nhanh chóng đỡ vai, tay kia vòng qua eo, sợ y bị thương.
\”Bị điên hả! Đi đứng cũng không biết sao?\” Gã vội vàng sờ lưng y, \”Có làm cậu đau không?\”
\”…\” Mục Liên Khê cuzng hoảng sợ, chốc lát đã hồi thần, chống tay lên giường bệnh lắc đầu.
Kéo, nhưng lại nhẹ nhàng không làm đau y, đây là lần đầu tiên Tiêu Liên Vân quan tâm thân thể y, trong lòng Mục Liên Khê chợt như có sóng biển tràn lan, thổi một cái cũng có thể làm y té xỉu.
Nhẹ nhàng muốn đẩy Tiêu Liên Vân ra nhưng người này lại không chịu, không cho y đi, nhất định phải tự đưa đi vệ sinh mới được. Đi một chuyến, lỗ tai Mục Liên Khê đều đỏ bừng.
Bụng y lớn, cơ bản là chắn hết tầm mắt. Mục Liên Khê cởi quần cho y, còn nhìn chằm chằm, dường như đang nói giỡn, \”Không đi được thì tôi xi cho nhé?\”
\”Không! Không cần…\”
Mục Liên Khê cắn môi dưới, cho là Tiêu Liên Vân thấy y không ổn lại nổi hứng thú trêu đùa, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu, mặt đỏ hồng rời mắt, vừa e lệ vừa bất đắc dĩ.
Sao có thế không cần chứ, bụng y to, bình thường đi vệ sinh đều có y tá hỗ trợ, đây là lần đầu tiên Tiêu Liên Vân đưa y đi.
Cứ nhìn như vậy làm vành tai Mục Liên Khê ửng hồng. Bình thường Tiêu Liên Vân là loại người gì, sao có thể đưa y đi, thuận tiện giúp y đi vệ sinh chứ?
Đứa nhỏ trong bụng làm y chịu khổ mà người này còn cười. Mục Liên Khê nghĩ lại liền thấy khó chịu, kiên quyết kéo quần lên, quay đầu không thèm nhìn gã, tức giận về giường, buồn bực không nói lời nào.
Miệng của Tiêu Liên Vân chỉ sợ đi chơi xa, gã chỉ nghĩ là trêu một chút thôi, không ngờ lại khiến người ta tức giận. Gã không biết phải làm sao, chân tay luống cuống nhìn omega của mình rơi nước mắt, oán giận nhìn gã một cái rồi không thèm để ý nữa, nằm im trên giường bệnh.
Nhìn như muốn giấu mình đi, không muốn nói chuyện với gã nữa, bịt kín nhịp cầu câu thông của mình và Tiêu Liên Vân.
\”Dậy đi, ăn cơm.\” Biết người này đang không vui, Tiêu Liên Vân chỉ biết đông cứng dùng giọng điệu ra lệnh cho y.
\”…\”
Mục Liên Khê đưa lưng về phía gã không nói lời nào, cho dù mặc quần áo bệnh nhân cũng không che được bả vai nhỏ gầy yếu ớt như cánh bướm, tuyến thể dưới lớp tóc dường như đã lâu không bị Tiêu Liên Vân cắn, dấu răng đã nhạt bớt, cứ thế lộ ra.
Giữa bọn họ dường như có dòng sông ngăn cách rất lớn, là Tiêu Liên Vân tự tay đẩy omega của mình ra, bây giờ lại muốn nhìn y, muốn dùng lửa lớn thiêu cháy con sông, đi qua ôm y một cái.
Còn chưa tới buổi tối, nhưng Mục Liên Khê ăn uống kém, mỗi ngày đều ăn cơm không đúng giờ, mỗi bữa đều ăn rất ít, cho nên phải ăn nhiều hơn. Tiêu Liên Vân đẩy bàn nhỏ tới, đặt hộp cơm lên.
\”Bảo người ta nấu cháo, biết cậu không ăn những thứ khác, đây là cháo cá lát, dậy nếm thử đi. Không muốn cũng phải ăn một chút, dậy.\”