[Đam Mỹ/Edit] Bé Khóc Nhè Omega Của Đại Lão Rất Giỏi Làm Nũng – 🥛Chương 41: Tôi không đồng ý ly hôn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bé Khóc Nhè Omega Của Đại Lão Rất Giỏi Làm Nũng - 🥛Chương 41: Tôi không đồng ý ly hôn

Nước từ vòi hoa sen vẫn chảy xuống người Mục Liên Khê. Thân thể tuyết trắng dính đầy bọt nước, nhưng dấu vết gã làm ra càng hiện lên rõ ràng.

Gã nhanh chóng bế người ra, gọi tên y, \”Mục Liên Khê? Tỉnh tỉnh! Nhìn tôi!\”

Gọi vài tiếng, gã chạy đi gọi điện cho bác sĩ. Vừa rồi người này nói mình không thoải mái, nhưng lại vẫn chịu đựng để gã làm một lần. Rõ ràng y đã nói mình khó chịu…

Tim Tiêu Liên Vân dường như lỡ một nhịp. Gọi tên người ta mấy lần đều không có phản hồi! Hô hấp yếu ớt, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc.

Y không mặc quần áo, Tiêu Liên Vân nhanh chóng đắp chăn, thế nhưng trên chiếc chăn trắng tinh lại có máu… Là từ y…

\”Mau đến nhanh lên! Nhanh lên! Mẹ nó nếu không đến thì bệnh viện của mấy người đừng làm việc nữa!\” Gã không gọi bác sĩ nữa, trực tiếp gọi luôn xe cứu thương.

Tiêu Liên Vân thấy máu tươi, cả người choáng váng. Bình thường gã đối xử với omega này thế nào bản thân hắn hiểu rõ nhất. Cho dù y không hợp ý gã, nhưng bây giờ y thế này là do gã, không thể nào không lo lắng.

\”Anh Vân… đau quá, em đau quá… đừng làm nữa được không…\” Mục Liên Khê đã mất ý thức, nhưng vẫn cảm nhận được pheromone của Tiêu Liên Vân dần dần tới gần.

Đây là lời nói theo bản năng. Trong tiềm thức của y, một khi người này tới gần sẽ làm y bị thương, làm y đau, thậm chí không hề kiêng kị đứa con trong bụng.

Vội vàng đưa người đến bệnh viện, động tĩnh không nhỏ.

Tiêu Liên Vân tuyên bố nếu không giữ được cả hai thì bệnh viện phải đóng cửa. Đoạn Tư Hoa là một nữ alpha, cũng là bác sĩ phụ trách điều trị cho Mục Liên Khê.

Lúc đưa đến bệnh viện, y xuất huyết không nhiều lắm. Chỉ là chuyện phòng the quá kịch liệt, hơn nữa không đủ dinh dưỡng, tâm tình dựng phu cũng không tốt, đứa nhỏ trong bụng có vẻ cũng không ngoan, rất hay đá y. Cô vừa thấy qua là biết khoảng chừng hai tiếng trước khi được đưa đến đây đã làm một lần, chỉ biết cảm thán Tiêu Liên Vân không phải người.

Tiêu Liên Vân ở bên ngoài không hiểu sao cũng hoảng hốt. Gã bị tâm tình bất an của mình làm cho hoảng rồi. Theo lý mà nói, người này chết gã cũng không quan tâm, nhưng vì sao…

Bàn tay cầm điếu thuốc có chút run rẩy, rít vài hơi. Mấy chữ bệnh viện cấm hút thuốc to đùng trước mặt gã như để trang trí.

Hành lang bệnh viện dài dằng dặc không một bóng người.

Đến khi đèn phẫu thuật chuyển sang màu xanh lục, gã mới dập tắt thuốc. Chờ người mở cửa đi ra, không hiểu sao gã lại hoảng loạn.

\”Thế nào rồi?\” Tiêu Liên Vân đi tới hỏi Đoạn Tư Hoa đi ra đầu tiên.

Theo sau là Mục Liên Khê được đẩy ra, kim truyền nước ghim vào tay, còn phải mang máy thở, mặt không có huyết sắc, nhìn qua cực kì suy yếu. Gã không chờ Đoạn Tư Hoa đáp lời liền muốn đi xem, bị cô kéo lại.

\”Tôi nói này tiếu thiếu gia, bệnh viện cấm hút thuốc, cậu không biết à?\” Cô lấy biển cấm hút thuốc dí vào mặt Tiêu Liên Vân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.