[Đam Mỹ/Edit] Bé Khóc Nhè Omega Của Đại Lão Rất Giỏi Làm Nũng – 🥛Chương 40: Muốn ôm một cái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bé Khóc Nhè Omega Của Đại Lão Rất Giỏi Làm Nũng - 🥛Chương 40: Muốn ôm một cái

Ánh đèn trong phòng lờ mờ. Trần Thừa Phong không bật lên, nhìn An Lê còn đang ngủ, nhẹ nhàng mở cửa đi vào.

Thật yên tĩnh, dường như chỉ cần một cọng lông vũ rơi cũng đủ để đánh thức người kia. Hắn ra ngoài một lúc, đèn ngủ ấm áp đầu giường làm căn phòng càng thêm yên tĩnh.

\”An An?\” Trần Thừa Phong đi vào, không thấy bé con đáng ra nên nằm cuộn tròn trong chăn đâu.

Hắn xốc chăn lên, ngã xuống chiếc giường mềm mại đàn hồi. Hẳn là cậu mới rời đi chưa được bao lâu. Trần Thừa Phong vừa liếc mắt liền thấy bóng người cuộn tròn trong góc.

Không bật đèn, hắn sợ sẽ dọa cậu.

\”An An, có chuyện gì vậy?\” Hắn nhẹ giọng gọi cậu.

An Lê ôm đầu gối, cuộn tròn ngồi trong góc tường, như chú chim nhỏ trong lòng bàn tay khiến người ta yêu thích. Cả người cậu run rẩy, nhỏ giọng lẩm bẩm, \”Đừng đánh con được không, con sai rồi… Ba ơi con sai rồi…\”

\”Là tôi, An An.\”

\”A! Đừng đánh con… huhu…\” Trần Thừa Phong muốn chạm vào An Lê, nhưng lại khiến người ta hét lên, sau đó ôm chặt đầu.

An Lê không thấy rõ người tới là ai, khẩn trương muốn khóc rồi. Cậu vừa ngủ một giấc, lại bị chuyện lúc sáng kích động, cậu chỉ cảm thấy thật xa lạ, thậm chí còn không có Trần tiên sinh làm bạn.

Căn phòng tối đen chỉ có ánh sáng le lói, không có cách nào chiếu sáng trái tim An Lê. Cậu rất sợ, sợ bản thân bị Trần tiên sinh đưa về, lại phải trải qua những ngày không có ánh sáng.

\”Nhìn xem tôi là ai?\” Trần Thừa Phong nhẹ nhàng vuốt lưng An Lê, nâng mặt cậu lên, \”Hửm? An An, tôi là ai?\”

Giọng điệu dịu dàng như nước, An An của hắn thật biết làm hắn đau lòng. Mới rời đi có một lúc mà đã khiến cậu sợ đến vậy, Trần Thừa Phong liền không muốn rời khỏi cậu dù chỉ nửa bước.

Đây là bảo bối quý giá của hắn, nhất định phải nâng niu trong lòng bàn tay mới có thể khiến cậu an tâm.

Trần Thừa Phong ngồi xổm xuống, \”An An, chúng ta lên giường được không? Dưới đất rất lạnh.\” Hắn nhẹ nhàng dỗ dành, giọng điệu muốn thương lượng.

Hắn biết An Lê sợ cái gì, nên sẽ không ép buộc cậu. Sau này bọn họ còn rất nhiều thời gian, hắn sẽ đánh dấu An Lê, cùng An An sinh con, cho cậu một gia đình hoàn chỉnh, khiến cậu sau này không còn sợ hãi, giống như chú chim chao liệng trên bầu trời không sợ gãy cánh.

\”Tiên sinh ạ?\” An Lê ngẩng đầu, nương theo ánh sáng mờ nhạt nhìn rõ mặt Trần Thừa Phong, dáng vẻ không chắc chắn lắm, \”Hu hu… Tiên sinh? Là anh sao?\”

\”Là tôi, tôi là Trần Thừa Phong, đừng sợ.\”

\”Hu hu…\” Cậu lập tức nhào vào ngực Trần Thừa Phong, cả người run rẩy, lòng bàn tay lạnh lẽo, dưới chân cũng không đi tất.

Sờ cậu một hồi, hắn từ từ hạ giọng nói, \”Thật không nghe lời, sao lại không đi tất? Rồi đến lúc cảm lạnh, sinh bệnh, tôi sẽ không ôm em nữa.\”

\”Hu hu… Em còn tưởng là tiên sinh không cần em nữa… Em sợ, oa… em sợ…\” An Lê tủi thân không chịu được, câu lấy cổ Trần Thừa Phong không buông tay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.