Cậu không muốn lại một mình… không muốn lại một mình chờ đợi nữa.
\”Tiên sinh, đừng rời khỏi em…\” Cậu nhẹ giọng năn nỉ.
Cậu kéo tay Trần Thừa Phong, cảm giác ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay. Trái tim tan chảy, tất nhiên người này nói gì hắn đều nguyện ý nghe theo.
\”Được, tôi không đi, không rời khỏi em được không?\” Trần Thừa Phong cười cười, nắm tay An Lê tới phòng khách.
Phòng bọn họ là phòng lớn nhất khách sạn, tuy không lớn bằng biệt thự nhưng đối với người bình thường mà nói thì cũng đủ rộng rồi. Trần Thừa Phong để cậu ngồi trên sô pha, phục vụ đưa đá tới, dùng khăn lông bọc lại cho đỡ lạnh.
Quá biết cách chọc người đau lòng, Trần Thừa Phong ngồi xổm trước mặt cậy, nhìn sườn mặt sưng vù của An Lê, nhẹ nhàng đắp đá lạnh lên, \”Như vậy có đau không?\”
\”Không… Em có yếu ớt như vậy đâu chứ…\” An Lê bật khóc cười, được Trần Thừa Phong nắm tay, trong mắt an ổn không ít.
\”Tôi hy vọng em yếu ớt một chút, nhưng chỉ với tôi thôi, chứ không phải làm tôi đau lòng có biết không?\” Trần Thừa Phong nhẹ nhàng chườm mặt cho cậu, vốn theo thói quen muốn vuốt tóc cậu, nhưng vừa chạm một cái, An Lê lại hít mạnh, đau đến nhíu mày.
Vừa nãy phần gáy cũng bị va chạm một chút, hắn cũng mới phát hiện, trách cứ nói, \”Tôi không phát hiện ra thì em không nói đúng không? Cho tôi xem.\”
\”Không sao đâu mà…\”
\”Câm miệng.\” Trần Thừa Phong mạnh miệng nhưng lại mềm lòng. Hắn có cảm giác hận rèn sắt không thành thép, hận bản thân vừa rồi sao không đánh chết An Tương Quốc, chỉ đấm một cái thật tiện nghi cho lão.
Không nhìn thì không biết, gáy sưng lên một cục như vậy sao có thể không đau. Nhất định là chịu đựng hơn nửa ngày, sưng một cục không nói, lại còn rớm máu. Hẳn là đụng vào góc tường. Tuy không chảy nhiều máu nhưng vẫn có thể nhìn ra, vén tóc lên là thấy rất rõ ràng.
\”Chậc.\” Trần Thừa Phong không hài lòng, An Lê nghe lời làm hắn rất tức giận, ngoan ngoãn quá mức, \”Vết thương lớn như vậy sao không nói với tôi?! Em lại… sao lại muốn khóc? Vừa rồi giọng điệu của tôi không tốt? Chậc, em khóc cái gì…\”
Vừa mở miệng muốn trách cứ, lời nói đến bên miệng lại không nói ra được, hắn còn đang bôi thuốc cho cậu. An Lê vô cùng mẫn cảm, hơn nữa bôi thuốc lên vết thương sao có thể không đau? Vốn đang rất đau, thoạt nhìn Trần tiên sinh còn muốn mắng cậu, trong lòng tủi thân không chịu được.
\”Huhu… Em có khóc đâu!\” An Lê quật cường lau nước mắt, mu bàn tay quẹt nước mắt trên má, ánh lên tia nước. Người này chính là làm từ nước mà, Trần Thừa Phong hiểu rồi, không chọc được.
Hắn vừa nói xong liền hối hận, \”Giọng điệu của tôi không tốt, đừng khóc, An An ngoan, đừng khóc được không?\”
\”Em không yếu ớt như vậy! Chỉ là… hu hu…\”
Vừa mới nói bản thân không yếu ớt như vậy, một giây sau lại chui vào lòng Trần Thừa Phong. Như ốc mượn hồn tìm chỗ trú, tìm được nơi ở an toàn, ôm eo Trần Thừa Phong, chóp mũi cọ cọ lồng ngực hắn nói, \”Em rất kiên cường…\”