[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) – Chương 51: Sao lại sinh ra một tên gầu gỗ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) - Chương 51: Sao lại sinh ra một tên gầu gỗ

Trên đường lên núi, Tạ Dương Diệu gặp phải Tạ Thanh Bình. Anh ta mặc một thân áo xanh nhã nhặn kín đáo, vạt áo ngoài có thêu kín họa tiết trúc xanh. Thân là thiếu chủ nhà họ Tạ, kiểu cách không thể kém hơn Tạ Dương Diệu, cũng mang theo vài tùy tùng.

Hai bên chạm mặt nhau trên đường lên núi.

Ánh mắt Tạ Dương Diệu lướt qua các tùy tùng sau lưng Tạ Thanh Bình, nói: \”Đường ca tính đi đâu thế?\”

Tạ Thanh Bình mỉm cười: \”Ta hẹn Vân Hành thiếu chủ đi du ngoạn ở hồ Kim Liên.\”

Vân Hành thiếu chủ trong lời anh ta chính là con trai cả Vân Hành của châu chủ Vân Châu. Năm ngoái y đến Phù Vân Tiên tông du học với thân phận đệ tử rồi ở lại Phù Vân Tiên tông học bổ túc.

\”Công việc quấn thân, ta đã lâu không gặp Vân Hành. Làm phiền đường ca gửi lời hỏi thăm y dạo gần đây.\”

Tạ Thanh Bình đáp: \”Được.\” Anh ta quan sát Tạ Dương Diệu, xoay ngọc tiêu trong tay: \”Nghe nói sau khi đường đệ rời khỏi Vân Châu lại đến Thiên Tinh Châu, không biết là có chuyện gì?\”

\”Thiên Tinh Châu có một quái vật, trời sinh có tám chân và bốn mắt, nghe đồn là có huyết mạch của Thao Thiết. Ta có chút hứng thú nên đi tìm thử.\”

\”Vậy đã tìm ra chưa? Trông sắc mặt của ngươi có vẻ không ổn lắm?\”

Tạ Dương Diệu: \”Tìm được rồi, có điều là súc sinh kia không có nhân tính. Ta muốn thu phục nó nhưng nó thà chết không chịu, làm ta bị thương. May mà thương thế không nặng, bằng không ta không chỉ giết nó mà sẽ bắt nó về tra tấn mấy ngày cho hả giận.\”

Tạ Thanh Bình mỉm cười, nhìn xuống chân núi Phù Vân Tiên Sơn đằng sau. Đó là Vạn Ác Lao giam giữ tội phạm dưới đáy Trụy Hải: \”Hẳn là ngươi đã bắt được lũ tội phạm truy nã, sao vẫn giữ lại tên thủ lĩnh áp giải về Phù Vân Tiên Sơn? Đường đệ chớ trách ta hỏi nhiều, ta thật sự chỉ tò mò. Nếu đường đệ cần giúp đỡ gì cứ việc mở miệng, đường ca chắc chắn sẽ cố hết sức để hỗ trợ.\”

\”Vậy ta cảm ơn đường ca trước.\” Sau đó Tạ Dương Diệu giải thích: \”Gã thủ lĩnh này đã giết hại vài người, nếu thẳng tay giết gã thì thật sự quá hời cho gã. Ngoài ra, ta nghi ngờ sau lưng gã còn người khác, ta đang tìm vài kì môn bí pháp, tìm cách lấy ký ức của gã. Nếu tìm được dấu vết người đằng sau sót lại trong trí nhớ của gã thì quá tốt.\”

Ánh mắt Tạ Thanh Bình hơi loé, anh ta cười nhạt nói: \”Nếu sau lưng thủ lĩnh có người, vậy thì chúc đường đệ sớm ngày tìm được.\”

Tạ Dương Diệu: \”Không tiện trò chuyện thêm với đường ca, ta có việc đi trước nhé.\”

\”Được.\” Tạ Thanh Bình nói.

Hai người tạm biệt nhau, tiếp tục hướng về điểm đến của mình.

Chỉ là sau vài bước chân, nét tươi cười trên gương mặt Tạ Thanh Bình đã mất sạch.

\”Thiếu chủ, nếu Dương Diệu thiếu chủ phát hiện ra…\” Thanh niên mặc đồ đen bên cạnh anh ta truyền âm hỏi.

Đôi mắt Tạ Thanh Bình vẫn bình tĩnh.

Thanh niên áo lam đi cạnh thanh niên áo đen truyền âm nói: \”Thiếu chủ đừng lo, ta đã dùng súc cốt công, thay đổi hình thể và gương mặt lúc gặp lão tặc kia. Cho dù gã có nhớ rõ, Tạ Dương Diệu thiếu chủ và tôn chủ có thẩm vấn kỹ càng đi chăng nữa, chỉ cần thiếu chủ không loạn trận tuyến, lộ ra dấu vết khiến bọn họ bắt được chứng cứ thì tuyệt đối sẽ không có chuyện gì.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.