[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) – Chương 47: Đứa bé – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) - Chương 47: Đứa bé

Thẩm Trạch Lan không nói nổi, gắng gượng phát ra vài tiếng còn nát hơn cả mặt rượu đang sóng sánh trong ly bạc, không thể nào ghép lại thành lời.

Hắn nhìn vào y. Trong đôi mắt màu xanh xám dường như chất chứa núi rừng non nước, liếc mắt một cái đã chạm đến vô tận. Tạ Dương Diệu như lạc lối bên trong, chìm vào cảnh sắc phồn hoa, cuối cùng bị bao vây trong một cánh rừng trống rải ngập nước.

Nước trong rừng cây mềm mại vô cùng. Song, kỳ lạ thay, không cần linh bảo cũng như các loại thuật pháp tiên gia vẫn có thể tự do đi đứng trên mặt nước này.

Dường như ở đây không có phương hướng, bước vài bước vẫn không rõ vị trí của hiện tại. Hơi nước ở đây tựa như mây, từng đợt nhè nhẹ bay đến chỗ hắn, đầu ngón tay thon dài thấm đẫm hơi nước. Linh căn của hắn, đao của hắn, đao pháp hắn tu luyện đều mang thuộc tính hỏa. Thú thật thì hắn không quen cảm giác ướt át này.

Song, giờ phút này hắn không hề mất hứng, ngược lại, mỗi dây thần kinh đều ngập tràn hưng phấn. Hắn nhấc tay, cẩn thận lâu vết nước rồi ngước mắt nhìn về phía trước. Rừng nước vỡ tan, trước mắt vẫn là đôi mắt màu xanh xám đó, chỉ là giờ phút này núi rừng non nước đã rút đi như thủy triều, chỉ còn lại một vệt nước.

Cả người Thẩm Trạch Lan uể oải, lồng ngực phập phồng kịch liệt, khóe mắt hơi ửng đỏ, ánh mắt đờ đẫn thoạt nhìn có vẻ mơ màng.

Tạ Dương Diệu ngồi một bên, vạt áo màu tuyết rơi vãi trên giường. Hắn kéo phanh quần áo xốc xếch của Thẩm Trạch Lan, bóp eo y bế lên ôm chặt vào lòng. Bên y giờ phút này chính là người thân mật nhất trong cuộc đời của Thẩm Trạch Lan.

\”Sao không trả lời? Ở bên nhau mới bao lâu đã quên mất số lần cụ thể rồi? Từ trước đến nay ngươi không thèm để ý những chuyện này, không chừng cũng chẳng nhớ nổi.\”

Thẩm Trạch Lan thở hổn hển. Đồ chó này! Đồ khốn nạn! Y nhíu mày, hắng giọng nói nhanh: \”Ta có…\” Y muốn nói mình có thai nhưng lại bị cấm ngôn.

Lần này không chỉ bị cấm ngôn mà còn bị một chiếc khăn lụa che mắt lại.

Tạ Dương Diệu không muốn nghe y nói lòng y đã có người khác, không muốn y nhìn hắn, không muốn nhìn thấy bản thân mình trong đôi mắt của y. Hắn giang hai tay ôm y vào lòng, cúi đầu hôn lên cổ đối phương.

Thân thể và thần hồn trong này đã bị người khác chiếm lấy nhưng không sao cả, hắn không quan tâm. Chỉ cần từ đây về sau, mỗi góc ngách trên thân thể và thần hồn này luôn có ấn ký của hắn.

Thân thể Thẩm Trạch Lan như lục bình, không bám được vào bất cứ thứ gì. Bụng y hơi khó chịu, có ảo giác Quái Vật Nhỏ sẽ bị sảy mất. Ngay lúc này, y chợt cảm giác bên ngoài thức hải có thứ gì đó.

Thì ra đồ chó này không thỏa mãn thân thể tương giao còn muốn thần hồn tương giao với y. Một phần thần hồn của hắn chui ra khỏi thân thể đến bên ngoài thức hải của y.

Thần hồn của con người cất giấu bên trong đại não, thức hải chứa đựng ký ức và cảm nhận về thế giới bên ngoài. Thần hồn tồn tại cùng với thân thể, thức hải sinh ra từ thần hồn, hai bên nâng đỡ lẫn nhau, không thể thiếu bên nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.