Mũ rèm đen là Đường Thành đắp lên cho Thẩm Trạch Lan. Hắn là kiểu người anh cả điển hình, thích quản chuyện trên trời dưới đất và vô cùng bảo vệ người phe mình. Bất kể xảy ra chuyện gì, khi cần hắn luôn sẽ bảo vệ người trước hết, dù hoàn toàn không rõ câu chuyện.
Lúc y tu lấy mũ rèm đen ra, Thẩm Trạch Lan vô thức cảm thấy bất an. Y bất chợt nghiêng người đưa tay che trước cái bụng đang đau đớn, sau đó cuộn người lại vùi mặt vào chăn tằm giữ nhiệt được để sẵn trên giường tầng khung sắt.
Theo loạt động tác của y, mũ rèm đen đặt trên mặt y cứ thế lăn khỏi mép giường, lạch cạch rơi xuống đất.
Động tác của y tu hơi khựng lại. Song, ông đã trải qua nhiều chuyện sóng to gió lớn, đương nhiên sẽ không để ý chuyện này. Ông tính khom người nhặt mũ rèm đen lên thì đã có người giành nhặt trước một bước.
Người này chính là Đường Thành đang đứng một bên.
Hắn đặt mũ rèm đen lên giường bên cạnh, rướn người kéo Thẩm Trạch Lan nằm ngay ngắn: \”Đừng lộn xộn nữa, để y tu xem vết thương cho ngươi.\”
Hắn nói xong liền xin lỗi đi tu: \”Làm phiền ngài.\”
\”Đừng khách sáo.\”
Y tu nhìn thanh niên đang nằm trên giường. Y có làn da trắng tuyết min màng, lông mi đen dài, ngũ quan rất xuất chúng, sắc môi hơi nhợt nhạt vì đau. Không thể nghi ngờ người này đúng là một mỹ nhân có vẻ đẹp hài hòa, dáng người tựa hạc phong thái như tùng điển hình.
Chỉ là trông y có hơi quen quen, không biết từng gặp qua ở đâu rồi.
Ông đã lớn tuổi, mỗi ngày đều xem sách y, nghiên cứu cây cỏ, phân tích các loại bệnh án, thật sự không nhớ được đã gặp người này ở đâu. Ông nhíu mày, cứ nghĩ rồi lại nghĩ nhưng vẫn không nhớ ra được. Song, đây cũng không phải chuyện gì lớn, có lẽ trước đây ông từng trị cho một người có gương mặt tương tự.
Y tu vén ống tay áo, đặt ngón tay lên cổ tay của thanh niên. Chỉ là vừa mới chạm vào còn chưa kịp thăm khám, người nọ đã rút tay về.
Ông ngẩng đầu liền thấy y đã tỉnh.
Thẩm Trạch Lan đang lúc mơ mơ màng màng liền nghe thấy giọng của Đường Thành và y tu. Y lập tức nhớ tới tình cảnh của mình, bèn ép mình nhấc mí mắt nặng nề, rút tay lại.
Y ngồi dậy, nhìn về phía mép giường.
Là một y tu xa lạ, ông hẳn là y tu đi theo cùng linh thuyền của Tạ Làm Màu. Trên linh thuyền Thần Quy có hai vị y tu, lúc lên thuyền y đã gặp rồi.
Bụng lâm râm đau, cổ họng khô khốc vô cùng, y gọi Đường Thành xin một ly nước thấm ướt cổ họng rồi nhỏ giọng nói: \”Ta không sao cả, chỉ mệt quá nên hôn mê bất tỉnh.\”
Thẩm Trạch Lan không muốn có thêm nhiều người biết chuyện mình mang thai.
Nam nhân mang thai vốn là chuyện kinh hãi thế tục, càng nhiều người biết, đặc biệt là bạn bè thân thích biết được thì y không biết phải giấu mặt đi đâu.
Chuyện này y phải lẳng lặng xử lý. Sau khi lấy được linh dược để che giấu màu mắt, y sẽ lẳng lặng xử lý nó.
Thẩm Trạch Lan không có cảm giác ra máu, thầm nghĩ là đụng trúng bụng nhưng không sảy thai, chỉ là có dấu hiệu sảy thai như trước đó.