Linh thuyền là một con thuyền nặng cả triệu tấn. Linh thuyền đi Vân Châu này được gọi là linh thuyền Thần Quy. Tốc độ của nó xếp trong top năm các linh thuyền vượt biển, đứng đầu là linh thuyền Thiệp Thủy có thiết kế gọn nhẹ và tốc độ cực nhanh.
Linh huyền Thần Quy lại như tên của nó, ổn định và vững vàng. Linh thuyền có năm tầng và mười tám cánh buồm được làm từ da hải quái biển sâu cỡ lớn. Khi chưa cập bờ, cánh buồm trắng bạc kiên cỗ cắt ngang sương mù ẩm ướt trên biển, đập thẳng vào tầm mắt từng người.
\”Chuẩn bị lên thuyền!\” Nhân viên bến tàu châm một lá phù khuếch đại âm thanh, giọng nói vang dội truyền khắp bến Hách Hải
Người trong bến tàu tự động xếp hàng, thi thoảng có vài kẻ không nghe lời liền bị đám tay chân của chủ bến tàu gọi đến xách ra.
Ba người Thẩm Trạch Lan đã đến từ sớm, xếp hàng ở phía trước.
Linh huyền Thần Quy cặp bờ, cái bóng thật lớn của con thuyền khổng lồ phủ xuống. Mỏ neo nặng ngàn cân rơi cái ầm, vài cánh cửa của linh huyền Thần Quy mở ra.
Bất kể chỗ nào, con người cũng được chia thành năm bảy loại. Người có quyền thế, có thực lực là cao nhất, bọn họ không cần xếp hàng, chỉ ngồi nghỉ tạm một bên. Đợi bọn họ vào linh huyền xong rồi mới đến lượt những người xếp hàng. Hàng dài phía trước từ từ nhích lên, rất nhanh đã đến chỗ ba người Thẩm Trạch Lan.
Thuyền viên kiểm tra vé, phất tay cho cả ba vào tầng hai của linh thuyền Thần Quy.
Linh huyền khác với tàu thuyền thông thường, khoang thuyền có khắc phù văn trấn áp, không cần chở đá để cân bằng con thuyền. Tầng một của thuyền chuyên chở hàng hóa. Tầng hai cho khách bình thường. Tầng ba là khu vực lái. Tầng bốn và tầng năm, một phần để phòng ngự, tấn công, còn lại dành cho nhóm khách quý.
Ba người bước vào tầng hai liền thấy ở đây được chia ra làm nhiều phòng. Có phòng sát cửa sổ của mạn thuyền, có phòng thì không, trong phòng bày ra nhiều chiếc giường tầng khung bằng sắt được sắp xếp ngay ngắn. Thân giường hơi hẹp, chỉ có thể cho một người nghỉ ngơi, may mà độ cao hợp lý để có thể ngồi xếp bằng tu luyện.
Lúc lên thuyền, thuyền viên kiểm vé rồi tiện tay phát tờ giấy, trên đó ghi rõ phòng nào ở đâu.
Thẩm Trạch Lan và Đường Thành chân trước chân sau lên thuyền, vừa lúc ở cùng một giường tầng. Cả hai được phân đến giường ở tận cùng bên trong, y ở giường trên, Đường Thành ở giường dưới. Còn Quách Hạnh được phân đến giường dưới của giường đối diện Thẩm Trạch Lan.
Căn phòng giống như ký túc xá, giường được đặt sát tường chỉ chừa một lối đi nhỏ hẹp ở chính giữa. Phòng của bọn họ vừa lúc không sát cửa sổ mạn thuyền, sau khi đóng cửa, nguồn sáng duy nhất là phong tín thạch màu trắng trên đỉnh đầu.
So về độ hiếm và độ sáng, phong tín thạch không thể nào sánh được với dạ minh châu. Nó được gọi là ngôi sao trên bầu trời đêm, phát ra ánh sáng lờ mờ chỉ có thể giúp người ta nhìn được rõ chung quanh mình.
\”Giường trên không tiện lắm, ngươi có muốn đổi với ta không?\” Đường Thành thấp giọng hỏi thăm Thẩm Trạch Lan.
\”Lên thuyền rồi cũng không đi đâu, tiện để làm gì?\” Thẩm Trạch Lan khom người cởi giày bó. Đôi giày này cùng bộ với bộ quần áo đen. Sau khi rời phủ thành chủ, y mặc cả bộ đi, còn quần áo và giày ban đầu của y đã bị thị nữ vứt rồi.