[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) – Chương 35: Nên gọi là thai nhi, đã có tay có chân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) - Chương 35: Nên gọi là thai nhi, đã có tay có chân

\”Lão gia.\” Người hầu vội đỡ người đàn ông trung niên.

Ông ta nâng ống tay áo lau đi mồ hôi lạnh trên mặt, tự lẩm bẩm: \”Rốt cuộc là tiêu sư kia đã đắc tội người nào? Đúng là… quá đáng sợ!\”

Trong trung tâm trấn, Phú Thuận Lâu, nhã gian chữ Trúc.

Tạ Bình đè bức tranh lên mặt bàn, vén áo ngồi xuống. Bức tranh hắn cầm, cả của Tạ Thiêm Phúc và Tạ Tư, đều được vẽ lại. Lo lắng sợ bức tranh nguyên bản bị hư hao, bọn họ đã tìm hoạ sư vẽ lại rồi trả lại cho thiếu chủ.

Tạ Thiêm Phúc thấy Tạ Bình đã quay lại, bèn trải bản đồ Thiên Tinh Châu ra, nói: \”Chúng ta đã tìm hết khu vực phía bắc nhưng vẫn chưa thấy tung tích của Lan công tử. Ngươi cho thuộc hạ đến phía đông Thiên Tinh Châu tìm thử xem.\”

\”Ta và Tạ Tư sẽ xuôi nam tìm người. Phía nam nhiều thành trì, e là tốn chút thời gian.\”

\”Nếu đi khắp Thiên Tinh Châu vẫn không tìm được người, có lẽ phải đến những châu khác.\”

\”Nhưng các châu khác cũng tương tự, tìm từ từ thì quá chậm. Nếu không may, có thể tìm cả đời cũng không thấy.\”

\”Thế nên ta muốn trưng cầu ý kiến của thiếu chủ, liên hệ các đình uý giám chịu trách nhiệm bắt tội phạm các châu trong Cửu Châu phát lệnh truy nã.\”

\”Cửu Châu vẫn chưa yên ổn hoàn toàn, có vô số bè lũ xu nịnh. Để tránh cho người có tâm đoán được thực chất lệnh truy nã là để bảo vệ cho người bị truy nã, sau khi tìm được Lan công tử sẽ nhân cơ hội bắt chẹt thiếu chủ hoặc tra tấn Lan công tử để phá đạo tâm của thiếu chủ.\”

\”Bức tranh Lan công tử trên lệnh truy nã không thể giống hệt với bản thân y, chỉ cần giống vài phần là được rồi.\”

\”Như thế có thể gây rối loạn tầm nhìn, an toàn tìm được Lan công tử thật sự.\”

\”Về phần ban thưởng còn phải thảo luận kỹ càng với thiếu chủ, hiện tại không cần nhiều lời, suy cho cùng ngay cả Thiên Tinh Châu chúng ta còn chưa tìm xong.\”

Tạ Thiêm Phúc dứt lời liền chỉ vài chỗ trên bản đồ: \”Hai người có ý kiến gì về sắp xếp của ta không?\”

Tạ Tư khẽ lắc đầu: \”Ta, không, thể, điều, động, tùy, tiện.\”

\”Ngươi thì sao?\” Tạ Thiêm Phúc nhìn Tạ Bình.

Hắn nói: \”Ta không có ý kiến gì nhưng ta có chuyện này cần nói.\”

\”Nói đi.\”

Tạ Bình: \”Ta tìm được tung tích của Lan công tử, ở thành Lôi Đình tiêu cục Thái An.\”

Tạ Thiêm Phúc ngẩn ra, hoàn hồn rồi không nhịn được trách cứ: \”Sao ngươi không nói sớm?\”

Tạ Bình: \”Ngươi đâu có hỏi ta sớm?\”

Tạ Thiêm Phúc: \”Vậy là ta sai à?\”

Tạ Tư kéo hai người, nôn nóng đến mức tốc độ nhả chữ cũng nhanh hơn, gần như giống người bình thường: \”Đừng, cãi nhau!\”

Tạ Bình nhìn thoáng qua Tạ Tư, đứng lên nói: \”Xin lỗi Thiêm Phúc ca, lần sau ta sẽ nói sớm hơn.\”

Tạ Thiêm Phúc thu dọn bản đồ, nói: \”Thôi, ta cũng không nên so đo việc nhỏ này với ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.