[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) – Chương 33: Nam nhân sẽ không sinh con – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Edit] Bạn Trai Số Một Cửu Châu (On-Going) - Chương 33: Nam nhân sẽ không sinh con

Thẩm Trạch Lan yên lặng một lúc rồi ngoảnh đâu nói: \”Đường Thành, là ta, Thẩm Trạch Lan.\”

\”Ai? Ngươi nói ngươi là ai cơ?\” Lòng Đường Thành giật thót. Hắn nhíu mày, vẫn giữ nguyên thanh kiếm đặt lên cổ y, niệm chú bấm một hỏa quyết rồi nương theo ánh lửa nhìn y.

Ánh lửa sáng ngời hắt lên tên trộm cạy cửa. Đối phương có một gương mặt xuất chúng, hàng mày dài đen như mực và một đôi mắt màu xanh xám. Trong đôi mắt phản chiếu ánh ngược của đốm lửa.

\”Ngươi… Ngươi!\” Đường Thành khó tin nhìn chằm chằm y, tay hắn phát run suýt chút nữa cắt phải cổ y.

Hai ngón tay Thẩm Trạch Lan kẹp lấy lưỡi kiếm đẩy sang một bên. Vừa đẩy nhẹ ra, hắn đã cất cao giọng đầy khí thế hỏi: \”Nhũ danh của ngươi là gì?\”

Thẩm Trạch Lan giật giật khóe miệng: \”Ta có thể từ chối trả lời không?\”

Đường Thành nghe thấy thế liền cười lạnh, nói: \”Người thử hỏi kiếm trong tay ta trước đi.\”

\”Là Thẩm Hoa Hoa, được chưa?\” Thẩm Trạch Lan có chút xấu hổ.

Hắn quan sát sắc mặt của y, thấy gương mặt y toát lên vẻ xấu hổ lúng túng, cuối cùng mới xác định được người trước mắt này chính là bạn tốt của mình, không phải là trộm vặt do tinh quái hóa thành.

Hắn lập tức thu kiếm, giơ tay bóp mặt Thẩm Trạch Lan, nghiến răng nghiến lợi: \”Thẩm Hoa Hoa, ngươi giỏi lắm! Để lại di thư không từ mà biệt, bọn ta suýt nữa tưởng rằng ngươi đi tự sát! Làm xong lễ tang cho ngươi luôn rồi.\”

Thẩm Trạch Lan đẩy tay hắn ra, mỉm cười: \”Đường Thành, nếu ngươi cứ gọi ta bằng nhũ danh nữa thì ta sẽ nói nhũ danh của ngươi cho người ngươi thích biết.\”

Đường Thành liếc xéo y, nói: \”Ngươi cứ thử xem.\”

Thẩm Trạch Lan nhét kẹo hồ lô vào miệng hắn, nói: \”Muốn thử thì thử.\”

Đường Thành hừ lạnh, cắn mấy miếng đã ăn xong xâu kẹo hồ lô. Đoạn, hắn cầm xâu tre xoay trên tay, hỏi: \”Trước đó ngươi đã đi đâu? Nói mau.\”

Thẩm Trạch Lan: \”Tâm trạng không tốt bèn đi dạo giải sầu.\”

Đương nhiên Đường Thành không tin mấy lời linh tinh của y, vòng một vòng ngắm nghía y rồi nói: \”Tình trạng hiện tại của ngươi trông có vẻ tốt hơn dạo trước rất nhiều.\”

\”Ta đã diệt trừ hàn khí rồi.\”

Đường Thành mừng rỡ: \”Thật không?\”

\”Lừa ngươi làm chi.\” Thẩm Trạch Lan nói rồi quay đầu gõ cửa: \”Ngươi vào phòng khách ngồi chơi đi, ta trò chuyện với cha mẹ trước đã.\”

Đường Thành: \”Hai bác không ở nhà. Hôm ấy bác gái thấy di thư xong liền ngất xỉu.\”

\”Vương thiếu gia luôn miệng nói linh căn trên người ngươi quá lãng phí, phải đưa cho người khác, thấy ngươi không đến chỗ hẹn vừa lúc nghe được chuyện này liền dẫn người tìm ngươi ở khắp nơi.\”

\”Gã tìm thấy dù của ngươi trên vách núi Bách Nhãn Quỷ, cho là người đã nhảy vực tự sát nên vô cùng căm tức. Gã tự cho là linh căn đến tay lại bay mất nên quay về nói hết với mẹ ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.