Cuộc gọi mà Mộ Vũ nhận được thực ra là của Dương Hiểu Phi. Gã nói gã nhận được tin nhắn của Mộ Vũ nên gọi đến, nối máy xong cũng chẳng nói gì đã cúp máy. Sau đó mới biết là anh Hàn gã cố tình mượn cớ ra ngoài nói chuyện điện thoại để kể mấy chuyện đó cho Tiểu Lý nghe. Dương Hiểu Phi biết tôi dẫn anh Hàn gã đi xem mắt, gã nói: \”Anh An Nhiên, anh đúng là có phong thái vợ cả!\”
Sau đó, mọi thứ lại như bình thường.
Nghỉ lễ Quốc khánh, vì chúng tôi thuộc ngành dịch vụ nên tôi chỉ được nghỉ ba ngày, bốn ngày còn lại đều phải tăng ca. So với chúng tôi, bên Mộ Vũ còn thảm hơn, hoàn toàn không có ngày nghỉ nào luôn, chẳng những không được nghỉ mà còn bận không chịu được. Mấy hôm đó, Dương Hiểu Phi cứ về đến nhà là đâm đầu lên sofa, rên ư ử rằng tay mình không nhấc lên được nữa, rồi lại chửi những người rửa xe cứ thích dồn vào mùa lễ. Mộ Vũ tuy không thể hiện rõ như vậy nhưng chắc chắn cũng bận không chịu được, đến bộ môn chạy bộ sau khi ăn mà bình thường trốn thế nào cũng không thoát cũng bị tôi lảng tránh được. Cơm nước mấy hôm đó căn bản đều là tôi giải quyết. Tôi biết nấu cháo, rồi ra tiệm gọi thêm hai món cộng với tí cơm, cũng khá đơn giản. Tối hôm đó ăn cơm xong, Dương Hiểu Phi chui vào trong phòng, chưa đầy mấy phút tiếng ngáy đã rền vang. Tôi hối thúc Mộ Vũ mau đi nghỉ ngơi, hắn còn ngoan cố bảo cả ngày chưa gặp tôi, muốn ở với tôi một lúc. Ở với tôi cũng được. Tôi bảo hắn tựa vào vai mình, lải nhải nói mấy câu chuyện phiếm, sau đó tìm câu đố trên tạp chí để đố hắn. Hắn lắc đầu bảo đoán không ra. Tôi lật đáp án ra cho hắn xem, lật đến trang lời giải, vừa quay đầu lại thì…người ta ngủ mất rồi. Tôi cẩn thận dời hắn lên gối, đắp chăn ngay ngắn cho hắn, tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh hắn.
Tiếng thở của hắn rất nhẹ. Tôi đã quen với việc tìm kiếm nhịp điệu quen thuộc và bình yên đó trong bóng tối. Vì sợ đánh thức hắn, dưới lớp chăn, tôi đành mon men nhẹ nhàng nắm một ngón tay của hắn lên.
Bao giờ mới có thể khiến cậu không vất vả như vậy nữa? Bao giờ đây? Trước khi gủ, tôi cứ mải nghĩ về vấn đề này.
Kỳ nghỉ dài kết thúc, ngay sau đó là phải lên tỉnh tập huấn, mà còn là tập huấn kín nữa.
Tôi đi rồi mới biết tập huấn kín chỉ là các tuyển thủ từ các ngân hàng khác nhau trong tỉnh bị nhốt lại một chỗ, ăn cơm tập luyện đi ngủ theo giờ giấc, không có việc gì không được ra ngoài, thủ tục xin phép cực kỳ phiền phức, không sắp xếp bất kì hoạt động vui chơi giải trí gì, không cho phép người thân bạn bè thăm nuôi. Một ngày ba bữa: bữa sáng ăn quẩy với sữa đậu nành; buổi trưa bánh cuốn, rau xào; buổi tối cháo và bánh bao. Ăn liền ba ngày mới nhận ra đến nhân bánh bao cũng không đổi, bữa nào cũng là hẹ và trứng gà. Chỗ ở có thể miễn cưỡng gọi là gọn gàng sạch sẽ, hai người một phòng, có máy tính nhưng không lên được mạng, tivi còn không có dây cáp. Cũng có nghĩa là ngoài ăn ngủ ra, hầu như thời gian còn lại của chúng tôi đều là để luyện tập. Bạn cùng phòng của tôi là lão Chu ở ngân nhàng CZ, người Sơn Đông, ba mươi bảy tuổi, hạng mục thi đấu là đếm tiền. Từ khi đến đây, lão đã bắt đầu chửi, chửi suốt một tuần thì cũng chán. Tôi khuyên lão nhịn đi, dù gì tổng cộng cũng chỉ nửa tháng, cắn răng một tí là qua thôi.