[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li – Chương 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li - Chương 44

Về đến ký túc xá, việc đầu tiên là nằm lên giường ngủ một giấc. Mấy ngày nay mệt quá: mệt tâm, mệt miệng, mệt não. Ngày nào cũng nghĩ cách dỗ mẹ, miệng tôi sắp mài ra bong bóng rồi. Lúc tỉnh dậy nhận ra đã quá giờ ăn tối, bụng đói đến mức kêu lên ọc ọc. Tôi vét túi, mò ra một nắm tiền lẻ, đồng thời cũng lôi miếng ngọc đậu giác bị vỡ ra. Nhìn đường vỡ phản chiếu ra thứ ánh sáng sắc bén, tôi buồn mất một lúc. Tính ra thì lần đầu tiên mẹ tôi bị bệnh nằm viện và hôm miếng ngọc đậu giác của tôi bị vỡ cũng đúng thật là một cái trước một cái sau. Quả nhiên, vỡ ngọc không phải dấu hiệu tốt lành gì. Không phải tôi mê tín, chỉ là trên thế giới này có những mối liên hệ huyền diệu không thể giải thích mà con người không nên nghi ngờ.

Tôi hất tay. Cái vật xanh biếc ấy rơi vào trong thùng rác theo một đường cong.

Tôi nghĩ xem lát nữa ra ngoài ăn cơm có nên tiện thể vào trung tâm mua sắm mua cái khác không. Chưa chờ tôi nghĩ xong, điện thoại đã rung lên. Nhìn thì không ngờ lại là số của Hàn Mộ Vũ. Hắn rất ít khi gọi điện cho tôi, trừ phi có chuyện gì gấp.

Bắt điện thoại, Hàn Mộ Vũ bảo hắn đang ở dưới nhà tôi. Tôi vội chạy như bay xuống dưới lầu thì nhìn thấy Mộ Vũ đang đứng bên một cây hoè to bên đường. Hắn là kiểu người đứng ra dáng đứng, ngồi ra dáng ngồi. Thân hình cao ráo rắn rỏi đứng dưới vầng sáng màu vàng nhạt của ngọn đèn đường trông trầm tĩnh mà quạnh quẽ.

Tôi vẫy tay với hắn. Hắn bước qua không nhanh không chậm. Tôi kéo tay áo hắn đi lên lầu.

\”Sao nghĩ đến chuyện sang thăm tôi thế? Có phải tôi về nhà mấy ngày nên nhớ tôi rồi không?\” -Tôi vừa nhây vừa rót nước cho hắn. Lần này tôi không dùng ly giấy xài một lần nữa, mà dùng ly uống nước của mình pha cho hắn một ly Lipton trà xanh.

Hắn uống một ngụm rồi cầm ly trong tay, tự động tĩnh lược câu nói vừa rồi của tôi, hỏi: \”Anh nhắn tin bảo mẹ anh bị bệnh, bây giờ sao rồi?\”

\”Đỡ rồi, không sao nữa, mắng mỏ dữ lắm, tôi về là vì bị mắng đấy!\” -Tôi bưng ghế ra ngồi đối diện hắn.

\”Người có tuổi rồi dễ bị bệnh lắm. Mẹ tôi cũng thường xuyên đau chân…\”

\”Tim mẹ tôi không được tốt. Bệnh lâu năm rồi. Sau khi kết hôn, ba tôi mới biết. Lúc đó thoái hôn cũng không thoái hôn được, đành phải chịu vậy… Mẹ tôi còn nói với tôi là sau này trước khi kiếm vợ kết hôn phải tìm hiểu cho rõ. Nhất định phải tìm một người khỏe mạnh. Bằng không sẽ hối hận cả đời như ba tôi…\” -Tôi nói huyên thuyên ào ạt. Hàn Mộ Vũ im lặng lắng nghe, chốc chốc lại uống một ngụm nước. Tôi cứ cảm thấy hắn có chút câu nệ, bèn cố tình trêu hắn: \”Này!\”

\”Ừa?\” -Hắn ngẩng đầu lên: \”Sao thế?\”

\”Cậu đến chỗ tôi có phải ngại chỗ lạ không? Sao câu nệ thế?\”

Hắn đặt ly nước lên bàn, nhìn tôi nói: \”Không có câu nệ.\”

\”Ừa, cứ tự nhiên như ở nhà thôi…\” -Tôi nghĩ đến trong túi còn có quyển sách tôi mua cho hắn: \”Cậu đợi tí, có đồ cho cậu…\”

Tôi lấy quyển \”Bản vẽ công trình kiến trúc\” nặng những một ký ra, đưa lên tay hắn: \”Xem xem có phải bản cậu muốn kiếm không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.