[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li - Chương 42

Lúc ra về, Hàn Mộ Vũ vẫn còn có chút canh cánh trong lòng. Hắn nói: \”Cũng tại tôi chưa suy nghĩ thấu đáo, chỉ lo nghĩ đến anh mà quên mất kế toán Lý…\”

Tôi đưa hắn ra tận cửa, trong lòng khá là đắc ý: \”Phải đó, cậu nói sao cậu chỉ nghĩ đến tôi? Cậu khinh một bên trọng một bên thế này khác gì cố ý chia rẽ mối quan hệ của tôi và Tiểu Lý? Lòng dạ hiểm ác ghê á cậu. Nào nào, cho cậu cơ hội giải thích một tí, tại sao chỉ nghĩ đến tôi hả?\” -Tôi biết da mặt mình dày nhưng tôi đâu phải con gái, làm giá làm gì chứ?

Hàn Mộ Vũ chẳng thèm nhìn tôi, mà gọi Dương Béo Ú đang đứng bên quầy nói chuyện với chị Tào: \”Dương Hiểu Phi, về không?\”

\”Về, về, liền đây…\” -Dương Hiểu Phi toét miệng chạy sang, trong tay còn ôm một thùng kẹo Tết to đùng.

Chị Tào biết Hàn Dương hai người cố tình qua mở thẻ, bèn lấy một phần kẹo Tết ra, loại thùng to của Từ Phúc Ký, mà ngân hàng mua về tặng các tài khoản lớn hồi năm mới. Ban đầu tôi còn đặc biệt kỳ thị thứ này, chẳng biết các sếp trong ngân hàng nghĩ gì nữa. Ai lại quan tâm đến chút kẹo này? Chị Tào giải thích rằng đôi khi quà cáp không cần phải quá đắt, chỉ cần mình cho các khách lớn cảm thấy họ khác với mọi người, họ có đặc quyền ở chỗ chúng ta, chúng ta sẽ cho họ sự quan tâm chăm sóc đặc biệt là được. Đấy mới là mục đích. Dù người ta lấy đồ xong ngoảnh mặt đi là vứt vào thùng rác, nhưng trong lòng họ cũng sẽ ghi nhớ ý tốt của chúng ta.

Hiển nhiên, Dương Hiểu Phi đã cảm động trước ý tốt này. Gã huơ huơ số kẹo trong tay: \”Anh An Nhiên, ngân hàng các anh tốt thật, quản lý của anh cũng tốt nữa…\”

\”Ừa, chỉ cần cậu làm việc tử tế cho hoàng quân, hoàng quân sẽ không bạc đãi cậu!\” -Tôi vỗ vai gã. Trên mặt tức giận trước sự kém cỏi của gã. Chỉ chút ân huệ nhỏ nhặt này đã mua chuộc được cậu rồi.

Hàn Mộ Vũ vỗ vỗ cái bụng tròn vo của Dương Hiểu Phi, nói: \”Về thôi!\”

\”Ê, Mộ Vũ, chuyện vừa rồi cậu vẫn chưa trả lời tôi nhé?\” -Tôi truy hỏi bền bỉ: \”Giải thích đi mà, đừng có ngại.\” Cái người bị tôi định nghĩa là \”đang ngại\” kia khi không liếc tôi một cách khó hiểu. Tôi cười hì hì và che đậy bằng cách túm tóc.

Hai mắt Hàn Mộ Vũ đảo nửa vòng, như thể đang suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Mặt tôi đầy mong đợi: \”Nói xem, tại sao?\”

Tại sao cậu nghĩ ngay đến tôi trước? Tại sao cậu lại âm thầm giúp tôi?

Dương Hiểu Phi không biết những gì chúng tôi nói trước đó, cũng không chen miệng vào được. Gã kéo tay áo của Hàn Mộ Vũ, hỏi: \”Anh Hàn, giải thích cái gì thế?\”
Hàn Mộ Vũ ngoắc ngoắc tay với tôi. Tôi lập tức sáp lại gần và đẩy cái đầu béo cũng chui vào cùng lúc của Dương Hiểu Phi ra: \”Con nít con nôi, tránh ra một bên!\”

Tôi hồi hộp đến mức lòng bàn tay túa cả mồ hôi, nhưng khi nghe câu giải thích của hắn xong, cảm xúc kích động ấy liền hóa thành mấy đường đen thui trên đầu. Hắn chỉ nói đúng ba chữ: \”Anh nói xem!\”

\”…Sao tôi biết…\”

\”Gì thế? Em biết nè…\” -Dương Hiểu Phi lại sáp vào một cách ngứa mắt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.