[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li - Chương 32

Tôi cười nham hiểm, nói: \”Được!\”. Sau đó trong lúc hắn nới lỏng cảnh giác, tôi giương cằm lên, cắn lên cổ hắn một cái.

Tôi thề tôi không định cắn mạnh đâu, chỉ là không nhịn được cắn yêu một cái. Tất nhiên, cũng có thể do tôi không kiểm soát tốt. Răng ngoạm được rồi thì không nỡ buông ra nữa. Đầu lưỡi lướt qua lớp biểu bì da mang chút vị mặn. Có lẽ Hàn Mộ Vũ bị cắn đau, nên hự lên một tiếng bằng giọng mũi rồi nghiêng đầu qua một bên, sau đó trở mình đè tôi xuống dưới. Hắn buông bàn tay đang kìm hãm tôi lại, đặng sờ lên cái cổ bị răng tấn công của mình. Hắn nhìn tôi với chút khó tin: \”An Nhiên…sao…sao anh còn cắn người nữa?\”

Tôi cảm thấy mình cũng điên lắm rồi. Dù sao cũng lỡ cắn rồi, tôi cười ha ha với hắn: \”Mộ Vũ, chẳng phải cậu bảo dừng tay sao? Cậu thấy không? Tôi chỉ dùng răng thôi…\”
Hàn Mộ Vũ có chút bất lực, rất bất lực. Nói ra thì lúc ở với tôi lúc nào hắn cũng bất lực.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt dao động không yên. Hàng mày khẽ cau lại cho thấy sự hoang mang ngơ ngác của hắn. Tôi dừng tràng cười ngu ngốc vô tư kia lại, im lặng nhìn hắn. Bỗng dưng không căng thẳng nữa. Tôi đem tâm ý của mình viết thành từng hàng từng dòng từng câu từng chữ rõ rành rành trong đáy mắt, suýt nữa thì móc cả tim ra cho hắn xem. Cậu hiểu không? Cậu cảm nhận được không? Những ánh mắt mang theo đốm lửa đang rơi trên mặt cậu.

Nhưng phản ứng mà Hàn Mộ Vũ cho tôi vừa có chút không nhân đạo lại vừa như rót thêm dầu vào lửa.

Nói hắn không nhân đạo là vì hắn đã nhắm mắt dưới cái nhìn thâm tình vô hạn của tôi.

Nói hắn rót thêm dầu vào lửa là vì sau khi nhắm mắt xong, một cách rất chậm rất chậm rất chậm, hắn đã cúi đầu xuống rồi tựa lên vai tôi cực nhẹ. Thậm chí hắn còn dụi lên vai tôi mấy cái như chú cún con và gọi tên tôi bằng thứ ngữ khí êm ái ngọt ngào như kẹo bông gòn: \”An Nhiên, An Nhiên…\” Yếu ớt, bất lực, vô thức, và mang theo thứ hơi thở nặng nề nóng rực, làm bỏng cả phần da bên cổ tôi. Hắn nói: \”An Nhiên, đừng giỡn nữa, tôi chóng mặt…\”
Chóng mặt? Phải rồi, người này vẫn đang bệnh! Thấy hắn ngoan ngoãn thuần phục gối đầu lên vai mình, một lần nữa tôi lại khinh bỉ thứ nhân phẩm tồi tệ của mình. Rồi trong tâm trạng mềm mại đến mức không thu lại được, tôi không kiềm được giơ cánh tay lên, ôm lấy lưng hắn.

Tôi cũng bệnh rồi: u mê vì tình, tương tư tận xương.

Trong bầu không khí lặng yên trở lại, sự mờ ám lẳng lặng tuôn chảy. Có tiếng hát từ đâu đó vọng tới, xuyên qua bức tường mỏng dính bay vào trong nhà. Đứt quãng không liền, thê lương réo rắt đến cực điểm: \”…Núi có cây mà cây có nhánh, lòng mến anh mà anh có hay…\”

Hình như đó là nhạc phim của một phim chiếu rạp nào đó. Trong giây phút này, nó lại ứng với tiếng lòng của tôi một cách thần kỳ. Tôi thỏ thẻ oán trách: \”Cậu đó…cậu đó…rốt cuộc có biết không hả?\”

Hàn Mộ Vũ không trả lời. Trả lời tôi là tiếng rít chói tai của ấm đun nước.

Nhìn kìa, chỉ trong thời gian đun một ấm nước thôi. Mấy ngày trước, nó từng khiến tôi sập cửa bỏ đi, nay lại đem cái người trong muôn vàn thương nhớ vào vòng tay tôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.