\”Ơn\”, tôi không thích từ này, nghe là cảm thấy thực dụng rồi. Nghĩa là tôi là một tiểu nhân thực dụng chứ gì! Nhưng đối với Hàn Mộ Vũ, tôi cũng xem như vét lòng vét dạ, cho dù có chút tâm tư mờ ám, âu cũng là do không kiểm soát được tình cảm. Hơn nữa, tôi đã cố gắng che giấu lắm rồi. Tôi có dễ dàng gì đâu?
\”Xí, thần kinh!\” -Tôi chửi hắn một câu, rồi khinh thường quay đầu đi.
Tấm chăn điện trải trên giường Hàn Mộ Vũ đang dần dần nóng lên qua lớp đệm mỏng. Tôi thò tay vào trong chăn thử. Khi cảm thấy có chút nóng tay, bèn đổi từ mức cao xuống mức giữa. Tôi nói với Hàn Mộ Vũ: \”Tối nay có thể ngủ một giấc ngon rồi, không sợ nửa đêm thức dậy vì lạnh nữa!\”
Còn hắn thì xách quạt sưởi đến trước giường anh Sáu, nói với anh Sáu rằng: \”Từ hôm nay anh có thể xài cái này một mình rồi nhen!\”
Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, tôi đã lập tức nhận ra có gì đó không đúng. Phòng giao dịch siêu im lặng. Quét mắt nhìn sang, có những mấy người, nhìn kỹ thì….Đụ! Ban bảo vệ an ninh của trụ sở chính đến kiểm tra!
Quả nhiên, tôi còn chưa kịp trao đổi tình hình với chị Tào đã bị giữ lại bên cửa, bắt đầu cách ly chất vấn. Cảnh tượng này, tôi cũng không phải chưa kinh qua. Nhưng rất hiếm khi chưa đi làm mà họ đã lên cơn qua kiểm tra rồi. Mấy câu hỏi thông thường, tôi đã thuộc làu làu. Chẳng qua chỉ là dùng gì dập lửa khi máy tính bốc cháy, bốn chức năng của đội cứu hoả, chức trách của tổ thông tấn, gọi số mấy để báo cảnh sát vân vân. Cũng chẳng có gì mới mẻ. Thấy tôi trả lời không tệ, người kiểm tra cũng không khó dễ gì tôi.
Sau khi nhóm kiểm tra bỏ đi, chị Tào mới bảo hôm qua có kho tiền ở chỗ nào đó bị cướp, mà còn xảy ra án mạng, nên công ty phái người xuống kiểm tra lại các thiết bị an ninh. Sắp đến Tết rồi, các thành phần tội phạm hoạt động dày đặc, bảo mọi người phải giữ cảnh giác.
Tôi \”ừa\” một tiếng rồi quay về chỗ ngồi. Tiểu Lý lấy bánh đậu xanh rán mới mua ra nhai rột roạt. Anh Cao vừa hát \”Cặp sách mới tựu trường…\” vừa đọc báo hôm qua… Những người khác ai làm việc nấy. Sau khi thông báo tình hình xong, chị Tào nhìn sự lạnh lùng của mọi người mà bất lực lắc đầu.
Thực ra chúng tôi đều biết: nguy hiểm như một con dao đang treo lửng trên đầu chúng tôi. Trước khi nó chưa rơi xuống, chúng tôi chỉ có thể tạm thời xem như nó không tồn tại. Cứ nghĩ mãi, cứ nhìn mãi thì sao sống được! Ai mà mong xảy ra chuyện gì cơ chứ? Kiếm tiền trong bình an tốt biết bao? Mọi người cứ nghĩ công việc ngân hàng tốt như thế nào rảnh rang ra sao. Thực ra, chúng tôi có hơi tốt hơn những người lao động thể lực ngoài trời một chút. Thế nhưng, một khi xảy ra chuyện thì là chuyện lớn, sơ suất một tí là đền cả mạng nhỏ vào. Có lẽ có người sẽ nói dù sao những chuyện như giết người phóng hỏa cướp ngân hàng cũng là thiểu số. Hơn nữa, nhiều ngân hàng như vậy, sao có thể vừa hay đúng chỗ anh làm, sao có thể vừa hay đúng hôm anh làm? Nói đúng thì có thể cả đời này tôi cũng không gặp phải, nhưng nếu gặp phải thì kiếp này xem như xong. Các thiết bị chống cướp chống bạo lực trong ngân hàng dĩ nhiên có hiệu quả. Chúng có thể bảo vệ chúng tôi ở một mức độ nhất định nào đó. Nhưng trong số các vụ án cướp ngân hàng ngày càng gia tăng, có ngân hàng nào không đầy đủ thiết bị, nhưng vẫn một đống nhân viên công tác bị thiệt mạng đấy thôi. Nên nói cho cùng, chúng tôi là những tờ vé số trong hộp quay luôn cầu nguyện bàn tay số mệnh đừng không sớm không muộn, không sai không lệch mà bóc trúng mình giữa vô số đồng loại khác.