[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 24 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ Dịch] Tính Toán Chi Li - Chương 13

\”Tại sao đánh nhau thế?\” -Hàn Mộ Vũ nói rất đơn giản. Về nói chuyện? Nói chuyện bằng nắm đấm?

\”Tôi về bèn bảo họ đổi đất khác cho ba tôi rồi dựng một cái mồ tử tế. Họ không đồng ý, bảo đường đã xây xong rồi…\”

\”Sau đó thì sao?\”

\”Sau đó?\” -Hàn Mộ Vũ quét mắt ra bên ngoài cửa sổ, giọng nói bằng phẳng và trong trẻo: \”Sau đó, tối hôm ấy, tôi mang xẻng búa ra gỡ tung đoạn đường đè lên bố tôi mà họ vừa xây xong…\”

\”Chỉ mình cậu?\” -Tôi kinh ngạc hỏi.

\”Ừa. Đường gạch khác đường nhựa trên thành phố, dễ gỡ lắm.\”

\”Trưởng thôn phản ứng thế nào?\”

\”Sáng hôm sau, họ lại sửa đoạn đó lại. Tối tôi lại ra gỡ thì phát hiện họ cho sẵn mấy người thủ ở đó, bèn đánh nhau với chúng. Vì chúng đông người quá, hôm ấy tôi không gỡ được, tôi cũng ăn vài đòn.\”

Lúc nghe Hàn Mộ Vũ kể những chuyện này, tôi luôn có ảo giác là không phải hắn đang nói về hắn. Những cú đấm đấy cũng không rơi xuống mặt hắn. Hắn chỉ là khán giả đứng ngoài cảnh tượng đó, nhìn con đường cán lên mộ của một người đã mãi mãi ngủ say, nhìn đám người nọ ức hiếp cả nhà cô nhi quả phụ, nhìn một người trẻ bơ vơ đang dũng cảm giành giật lấy chút tôn nghiêm. Rõ ràng hắn ở trong đấy nhưng lại cố bóc tách mình ra khỏi đó, cứ như những sự sỉ nhục và tổn thương ấy không thể đến hắn được.

\”Đêm thứ ba, họ không cho người canh giữ nữa. Tôi lại đi gỡ, gỡ cả đêm, gỡ được gần nửa con đường. Gặp trưởng thôn, tôi nói với ổng là nếu ổng không dời mộ cho ba tôi, thì trừ phi ngày nào ổng cũng cho người canh giữ con đường này hoặc là đánh chết tôi, bằng không con đường này chắc chắn không thông nổi. Cuối cùng thì ổng cũng đồng ý…\”

\”Đụ, ức hiếp người khác quá mức…\” -Tôi tức giận đập bàn, chửi: \”Trên đời còn công lý nữa không? Một trưởng thôn vớ vẩn thôi đã huênh hoang như vậy rồi?\” -Giọng nói bỗng nhiên nổi đóa khiến những người ở xa đều quay đầu lại nhìn tôi.

Hàn Mộ Vũ ngước mắt nhìn tôi đang tức tối, rồi, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: \”Chỉ là một nắm tro thôi… Tro cốt không có cảm giác. Có cảm giác là những người đang sống như chúng ta… Sống rất khổ, nhưng không sống, làm sao biết sau này có xảy ra chuyện tốt gì không?\”

Tôi nghe những lời hắn tự lẩm bẩm một mình và lặng đi.

Hiển nhiên, chết chắc chắn dễ hơn sống. Con người ta sợ chết. Nhưng thực ra bản thân cái chết không có gì đáng sợ. Điều đáng sợ là chết khiến tất cả mọi thứ dừng bước, cắt đứt tất cả khả năng thay đổi, dù là thay đổi tốt hay thay đổi xấu.

Thế nên, lăn lê bò lết cũng phải sống, bấm bụng chịu nhục cũng phải sống. Chỉ cần có thể không chết thì cứ sống, để còn cảm nhận những điều tốt, điều xấu, điều vô thường đang ùn ùn kéo đến về sau.

Tôi ngồi ngây ra năm giây, mãi đến khi Hàn Mộ Vũ hỏi tôi: \”An Nhiên, trong tay anh đang ôm gì thế?\”

\”Hả?\” -Bấy giờ tôi mới sực nhớ ra chiếc áo len cừu chưa kịp đưa. \”Cái này cho cậu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.