Tác giả: Công Tử Vu Ca.
Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.
Hắn chỉ vừa nhìn thấy y, mắt đã ướt lệ.
Bệ hạ của hắn quả nhiên đã gầy đi nhiều hơn trước, da cũng sạm hơn một chút, khuôn mặt góc cạnh hơn, nhưng lại càng thêm vững vàng, kiên nghị, toát lên khí chất của một bậc hùng chủ.
Chỉ là, bên ngoài vẻ uy nghiêm ấy, vẫn còn lưu lại những vết thương và sát khí mà chiến tranh mang đến cho y, tựa như đã đi quá lâu trong gió lạnh, đến cả linh hồn cũng thấm đẫm vị đắng lạnh.
Hắn ngẩng đầu nhìn Phù Hoàng, thấy đôi môi khô nứt của y, chỉ muốn lập tức hôn lên, làm ẩm lại đôi môi ấy.
Nhưng giữa chốn vạn người dõi nhìn, hắn chỉ có thể cúi người chắp tay, giọng hơi khàn: \”Thần đệ cung nghênh hoàng huynh khải hoàn.\”
Phù Hoàng nhìn hắn xuống ngựa.
Y từ xa đã nhìn thấy Phù Diệp.
Đứng ở vị trí đầu tiên trong đám đông.
Lúc này, tiếng trống vang trời, kim chung ngọc khánh cùng hòa tấu. Văn võ bá quan xếp hàng theo phẩm cấp, quan văn cầm hốt ngà đứng phía đông, quan võ đeo đao nghi trượng đứng phía tây, cùng hàng vạn quý tộc nam nữ trong kinh thành áo gấm lộng lẫy, nhộn nhịp nhưng trật tự, tất cả đều hướng ánh mắt nồng nhiệt về phía y.
(\”金钟玉罄\” (kim chung ngọc khánh) dùng để miêu tả những nhạc khí quý giá, tinh xảo trong các nghi lễ long trọng, đặc biệt là lễ nghênh đón hoàng đế hoặc tế trời.)
Nhưng Phù Diệp đứng đó, đã chiếm trọn ánh mắt của y.
Hắn gầy đi nhiều, nhưng dáng người có vẻ thẳng hơn so với lúc chia tay, nhìn y mắt lấp lánh nước, vẫn đang kìm nén.
Khuôn mặt này chính là thứ khiến y vô số đêm thổn thức nhớ thương.
Âm nhạc lễ nghi dừng lại, khoảnh khắc chỉ còn tiếng gió, Hồng Lư tự khanh kích động hô to: \”Bái!\”
Lập tức, vạn người cùng quỳ xuống, nghênh đón thánh chủ trở về.
\”Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!\”
\”Cung chúc bệ hạ khải hoàn, thiên thu vĩ nghiệp, thịnh thế hưng thịnh!\”
Tiếng hô vang dội, vang vọng khắp bốn phương.
Nhưng y bước hai bước, ôm lấy Phù Diệp đang định cùng mọi người quỳ lạy mình.
Phù Diệp giật mình, lập tức cảm nhận được hơi ấm tràn ngập toàn thân, chân mềm nhũn.
Áo bào của cả hai đều lạnh, nhưng trái tim họ đều nóng như nhau.
Phù Diệp lúc này quên hết mọi thứ.
Quên hết lễ nghi quy củ, chỉ đưa tay ôm lấy Phù Hoàng.
Hắn không ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, không cảm nhận được hơi ấm của y, nhưng cái ôm của y rất chặt, đủ để lấp đầy trái tim hắn.
Thái hậu bước lên một bước, nói: \”Hoàng đế đã về.\”
Phù Diệp lúc này mới buông Phù Hoàng, hơi nghiêng người lau nước mắt, đứng thẳng. Phù Hoàng nắm lấy tay hắn.