[Đam Mỹ/Dịch Hoàn] Vương Gia Giả Mạo – Công Tử Vu Ca – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Dịch Hoàn] Vương Gia Giả Mạo – Công Tử Vu Ca - Chương 62

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Chùa Pháp Hoa ở ngoại thành kinh đô.

Vừa trải qua hai ngày mưa lớn, sương mỏng giăng khắp núi rừng. Nơi đây vốn là chốn Phật môn thanh tịnh, lại thêm có Thái hậu đang trai giới cầu nguyện, nên càng yên ắng hơn thường ngày.

Thế mà giữa lúc ấy, một vị quan nội đình hớn hở cầm thư chạy qua từng sân chùa, miệng không ngớt hô to: \”Phòng Châu đại thắng, Phòng Châu đại thắng!\”

Tôn Cung Chính đang hầu Thái hậu tụng kinh, nghe tiếng hô từ xa vọng lại, vội đứng dậy. Thái hậu cũng nghe thấy, bà mặc áo nâu sồng, tóc chỉ cài một trâm gỗ, gương mặt gầy guộc tiều tụy nhưng đôi mắt bỗng sáng rực lên.

Tôn Cung Chính mở cửa gỗ, thấy một nữ quan ở cổng viện đang bưng bức thư tiến lên. Bà tiếp lấy, xúc động dâng lên Thái hậu.

Thái hậu quỳ lâu, đứng dậy vội quá nên lại ngã phịch xuống tấm đệm.

\”Thái hậu…\”

\”Ngươi xem giúp ta, mau lên.\” Thái hậu giục giã.

Tôn Cung Chính mở thư ra xem, mừng rỡ bẩm: \”Hoàn Vương có thư tới, bệ hạ đã thu phục được Phòng Châu, đại quân cũng đã tiến đến, theo bệ hạ thẳng tiến về Nguyên Châu rồi!\”

Bà mắt ngấn lệ, nhìn Thái hậu. Thái hậu ngồi trên đệm, chuỗi tràng hạt rơi xuống đất: \”Tốt… tốt lắm.\”

Tôn Cung Chính nói: \”Nương nương thành tâm cảm động đến thần Phật rồi.\”

Thái hậu lại quỳ xuống, hướng về pho tượng Phật lễ bái. Tôn Cung Chính cũng theo đó bái lạy mấy cái, liền thấy trụ trì chùa Pháp Hoa cùng mọi người đến nơi.

Đại Chu bình thường có người theo Phật, kẻ theo tục, nam nữ già trẻ quý tộc hay thường dân đều có nguyện vọng riêng, nhưng mấy ngày nay chắc chắn lòng người đều chung một ý nguyện: cầu nguyện cho hoàng đế và tướng sĩ nơi tiền tuyến. Nay trời thuận lòng người, cuối cùng cũng giành được thắng lợi đầu tiên, cả nước cùng hân hoan!

\”Bệ hạ thần vũ!! Quân sĩ Đại Chu thần vũ!\”

\”Ta đã nói gì nào, Hoàng Thiên Ý còn dám hung hăng nữa không!\”

\”Từ đâu đến thì cuốn xéo về đó đi!\”

\”Bệ hạ bất bại tiếp tục rồi!\”

\”Trước đây ai bảo Hoàng Thiên Ý chưa từng thua trận nào? Giờ huyền thoại bất bại đã vỡ tan rồi!\”

Lúc này, Hà Ngạn hai tay bị gông xiềng, đang ngồi trên xe tù đi qua phố, có kẻ còn chạy đến trước mặt hắn cười nhạo: \”Hoàng đế của ngươi thua rồi, bị hoàng đế Đại Chu đánh bại rồi!\”

Hà Ngạn: \”…\”

Hắn không tin!

Không thể nào!

Từ khi hoàng đế của hắn khởi binh, hắn đã đi theo, chứng kiến y thần tốc như chẻ tre chưa từng thất bại. Chính khí thế ấy khiến quân sĩ Đại Lương họ như hổ mọc thêm cánh, vì họ tin mình được thần linh phù hộ, chỉ có thắng, không có thua!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.