Tác giả: Công Tử Vu Ca.
Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.
Dù hoàng thượng hầu như ngày nào cũng gửi thư về, nhưng cùng với việc đại quân ngày càng tiến xa khỏi kinh thành, tin tức qua lại cũng trở nên chậm trễ hơn. Thái hậu có lẽ lo lắng quá độ, đã chọn cách đến chùa Pháp Hoa trai giới cầu nguyện.
Phù Diệp chính thức bắt đầu công việc giám quốc.
Dù có thư tỉnh hỗ trợ, trong triều cũng có Tạ tướng và những người khác giúp đỡ, nhưng công việc hàng ngày của hắn vẫn vô cùng bận rộn. Hắn thường xuyên phải dậy từ lúc trời chưa sáng, đến tận khuya mới được nghỉ ngơi.
Ai cũng muốn làm hoàng đế, nhưng cái ngôi vị này, nếu không được đào tạo qua nhiều năm, người thường thực sự không thể đảm đương nổi.
Bận rộn còn đỡ, đời người ai chẳng khổ.
Chủ yếu là áp lực tâm lý.
Nghĩ đến việc một ý tưởng, một hành động của mình đều liên quan đến quốc sự dân sinh, hắn đặc biệt sợ mình làm không tốt. Lúc đầu, hắn thực sự ăn không ngon, ngủ không yên.
Hắn mong Phù Hoàng sớm trở về.
Phù Hoàng phù hợp làm hoàng đế hơn hắn.
Hắn vẫn là người hỗ trợ thì tốt hơn.
Ngoài những công việc hàng ngày này, lúc rảnh rỗi hắn còn phải đi tuần tra khắp nơi trong kinh thành, vì vậy hắn ra cung rất nhiều lần.
Những công việc thường lệ này không chỉ có tác dụng tuần tra, mà còn để ổn định lòng dân và nâng cao uy tín hoàng tộc. Hiện tại hắn là nhân vật nổi tiếng trong kinh thành, đi đến đâu cũng đều được người người đón chào.
Triệu Tử Anh viết thư cho Chương Khuê, cũng có nhắc đến hắn, nói rằng hắn đi tuần tra ruộng đồng ở ngoại ô kinh thành, \”người đông nghẹt đường, người xem như mây\”, \”Hoàn vương cởi giày dép, tự mình xuống ruộng cày bừa, bách tính không ai là không khen ngợi.\”
Chương Khuê tự nhiên phải chuyển lời này cho Phù Hoàng.
Hắn phát hiện gần đây mỗi khi có tin tức từ kinh thành đến, đều có một bức thư được viết trên giấy rắc vàng, trong phong bì còn kèm theo một đóa hoa tường vi.
Việc phong nhã như vậy, rõ ràng không phải do Tạ tướng hay những người khác, chỉ có thể là vương gia.
Hắn kể chuyện này cho Triệu Tử Anh nghe, hai vợ chồng họ đều cảm thấy sự việc không đơn giản.
Nghĩ đến việc bệ hạ và vương gia cũng giống như vợ chồng họ, hai người vừa kinh ngạc vừa phấn khích.
Phấn khích vì thiên tử và vương gia lại giống họ, kinh ngạc vì… đây là bệ hạ và vương gia mà.
So với chuyện này, mối tình nổi tiếng kinh thành của họ lại trở nên không đáng nhắc đến.
Hắn kể lại những chuyện trong thư của Triệu Tử Anh cho bệ hạ nghe, quan sát kỹ thần sắc của y.
Bệ hạ thân hình cao lớn, hỉ nộ bất hình vu sắc, đa phần đều không có biểu cảm gì. Nhưng lúc nghe hắn kể những chuyện này, trong ánh mắt y lại lộ ra chút ấm áp hiếm thấy, nói: \”Hắn vẫn quen làm những chuyện này.\”