Tác giả: Công Tử Vu Ca.
Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.
Phía cổng thành vang tiếng trống báo động.
Người xưa dùng trống để truyền tin hoặc báo giờ.
Dọc hai bên Thiên Nhai ở Kiến Đài thành, cứ mỗi năm trăm bước lại dựng một lầu vọng. Trong số đó, sáu lầu lớn được trang bị một trống chính đường kính vài mét cùng hai mươi bốn trống phụ. Hàng ngày, chúng phối hợp với lầu trống trong hoàng thành để điểm canh.
Là công cụ quan trọng để truyền tin và báo giờ, cách đánh trống luôn được quy định nghiêm ngặt. Ví dụ, mỗi sáng từ canh năm, trống sẽ đánh trước rồi chuông mới điểm, theo nhịp \”mười tám nhanh, mười tám chậm, lại mười tám không nhanh không chậm\”, lặp lại hai lần, tổng cộng một trăm lẻ tám tiếng. Từ canh một đến canh năm mỗi đêm, mỗi giờ trống lại điểm một lần. Vào những dịp lễ hội đặc biệt, chuông trống thậm chí cùng vang lên.
Nhưng tiếng trống lúc này không phải để báo giờ.
Nhịp trống không dồn dập như thế.
Tiếng trống \”thùng thùng\” vang lên từ xa, hướng về hoàng thành, hết một lượt lại tiếp tục, lặp đi lặp lại nhiều lần, giống như đang truyền đi một thông điệp khẩn cấp.
Âm thanh này khiến nhiều người hoảng hốt, ngay cả Song Phúc cũng biến sắc, thò đầu ra ngoài nhìn rồi vội thúc giục nội quan đánh xe: \”Đi nhanh lên!\”
Phù Diệp vội hỏi: \”Có chuyện gì vậy?\”
Hắn thấy bên ngoài, dân chúng dường như cũng đang hoang mang.
Song Phúc nói: \”Hình như có đại sự rồi. Thần nhớ lúc nhỏ, khi quân Hồ nam hạ, nửa đêm bỗng vang lên tiếng trống như thế này!\”
Khi họ trở về phủ, Kim quản gia cùng đám hộ vệ đã đợi sẵn ở cổng.
Xe ngựa lập tức vào phủ, Phù Diệp bước xuống hỏi: \”Các ngươi biết chuyện gì xảy ra không?\”
Kim quản gia đáp: \”Là trống báo động.\”
\”Trống báo động?\”
Kim quản gia mặt mày tái mét: \”Theo quy chế của triều ta, một khi có chiến sự, kinh thành sẽ đánh trống báo động. Nhưng cụ thể thần cũng không rõ, để thần đi thăm dò một chút.\”
Nói xong, hắn vội vã rời đi.
Trong phủ có mười hai Kim Giáp vệ, là tinh binh do Phù Hoàng lưu lại trước khi rời đi. Họ tiến thẳng vào nội viện để bảo vệ Phù Diệp.
Nhưng bên ngoài lại chìm vào yên tĩnh.
Một lát sau, Kim quản gia trở về, bẩm báo: \”Tâu Vương gia, quân Đại Lương bất ngờ tấn công Châu Tư rồi!\”
Phù Diệp giật mình.
Tiểu Ái: \”Chết tiệt!\”
Phù Diệp vội hỏi Tiểu Ái: \”Trong nguyên tác, Đại Lương không phải còn mấy năm nữa mới đánh Đại Chu sao? Không phải nói nam chính nhân lúc Đại Chu gặp thiên tai mới tấn công sao?\”
Tiểu Ái: \”Có lẽ… tình tiết đã thay đổi?\”
Trong nguyên tác, Phù Hoàng khiến trời giận người oán, người đã nửa điên, dẫn đến nam chính như vào chỗ không người, thẳng tiến đánh tới Kiến Đài thành mở ra trận chiến song vương.