[Đam Mỹ/Dịch Hoàn] Vương Gia Giả Mạo – Công Tử Vu Ca – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Dịch Hoàn] Vương Gia Giả Mạo – Công Tử Vu Ca - Chương 52

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

\”Trường bắn.\”

Ánh tà dương chiếu rọi cung vi, Tần nội giám dẫn đoàn quan thị đứng sau lưng hoàng đế.

Hoàng thượng vốn không có nhiều thú vui, lúc tâm trạng không vui thích bắn cung, lúc vui cũng thích.

Ngoài việc rèn luyện thân thể, y còn say mê trạng thái tập trung khi giương cung. Tựa như thiền định, giúp tâm tĩnh lặng. Khoảnh khắc mũi tên xuyên vào hồng tâm cùng âm thanh dây cung rung nhẹ đều khiến y thích thú.

Nhưng hôm nay, dù bắn liên tục, lòng lại càng thêm bồn chồn. Áo trong ướt đẫm mồ hôi.

Y cảm thấy mình như bị ma nhập, hình bóng Phù Diệp cứ quẩn quanh trong tâm trí. Nghĩ đến việc có lẽ hắn cũng đang nghĩ về mình, khiến toàn thân y run rẩy.

Khoảng cách giữa y và điều mong đợi, chỉ còn một bước chân.

Tần nội giám khoanh tay đứng nhìn. Người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, hoàng thượng dù gầy guộc nhưng khí thế hùng dũng, liên tiếp bắn xuyên nhiều bia đích.

Hắn nghĩ, phong thái này của hoàng thượng, nên để vương gia chiêm ngưỡng mới phải.

Tâm cảnh quả thực ảnh hưởng lớn đến tinh thần. Hoàng thượng giờ đây như được tiếp thêm sinh lực, ngay cả dáng người cũng trở nên bệ vệ hơn.

Dây cung căng hết cỡ, \”bựt\” một tiếng, bia đích cuối cùng đổ xuống.

Bắn xong, hoàng đế đứng trong đêm tĩnh lặng một lúc.

Trong ánh hoàng hôn, cổ y nổi gân xanh, mồ hôi lấm tấm, đột nhiên quay sang nói: \”Ta muốn ra cung ngay lập tức, đến Hoàn vương phủ.\”

Tần nội giám thưa: \”Cung môn sắp đóng rồi.\”

\”Ta muốn đi ngay.\” Hoàng đế vẫn kiên quyết.

Tần nội giám khuyên: \”Bệ hạ chi bằng chờ ban ngày, đường hoàng mà đi. Một là, vương gia lần trước vì bệ hạ mà ngất, bệ hạ đi thăm cũng là hợp lẽ. Thái hậu biết cũng không trách được. Hai là, bệ hạ và vương gia nên dần dần khôi phục quan hệ như xưa, để thái hậu quen mắt. Ba là, phải để thiên hạ biết, vương gia không hề thất sủng.\”

Phù Hoàng nhìn hắn: \”Có người nghĩ đệ ấy thất sủng sao?\”

\”Dù sao vương gia ra phủ đã một tháng, bệ hạ chưa từng ghé thăm.\”

Kết quả, một câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa.

Đêm đó, hoàng đế sai mở kho, lục tìm vô số châu báu quý giá.

Khi chuẩn bị nghỉ, y còn hỏi: \”Ngươi nghĩ ta nên tặng thêm gì?\”

Tần nội giám: \”Ừm… chính bệ hạ.\”

Nói xong cảm thấy hoàng đế hiểu sai ý mình: \”Lão nô muốn nói, bệ hạ thân chinh, đó mới là vinh dự lớn nhất!\”

Hoàng đế nằm một lúc, rồi nói: \”Có phải quá nhanh không?\”

Tần nội giám: \”Hả?\”

Hoàng đế: \”Nam nữ bình thường, không phải đều cần tam thư lục lễ? Vừa mới thổ lộ tâm ý, đã có thể làm chuyện ấy sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.