Tác giả: Công Tử Vu Ca.
Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.
Hắn ôm chặt đến mức có thể cảm nhận được tình yêu thương sâu đậm mà y dành cho hắn. Hắn nghe thấy hơi thở nặng nề từ lồng ngực y.
\”Huynh đã thích đệ từ lâu rồi phải không?\” Hắn hỏi Phù Hoàng.
Phù Hoàng đáp: \”Ừ, từ rất lâu rồi.\”
Có lẽ là từ lúc yến tiệc đêm giao thừa trong cung, hoặc cũng có thể là lúc y tổ chức sinh nhật cho hắn.
Hoặc có lẽ là ngay từ lần đầu gặp mặt.
Phù Diệp khoác áo choàng bước đến, y đứng sau rèm nhìn hắn từng bước tiến lại gần.
Đẹp đến nao lòng.
Những chuyện sau này, chỉ là sự vướng víu dần dần, rồi không thể rời xa.
\”Đệ biết từ lúc huynh tặng hoa cho đệ ở trường săn. Lúc đó đệ đã nghĩ, người này chẳng lẽ yêu mình sao, sao lại tốt với mình đến thế. Nhưng đệ không dám tin, khi huynh đuổi đệ ra khỏi cung, đệ còn tưởng huynh đã biết chuyện, cảm thấy đệ thật đáng ghét.\”
Phù Hoàng không biết nói gì, chỉ có thể ôm hắn chặt hơn.
\”Đệ thích huynh ôm đệ như thế này.\” Phù Diệp nói, \”Chặt hơn nữa đi.\”
Phù Hoàng đầu óc mơ màng, cọ má vào tóc hắn.
Họ giãi bày hết mọi hiểu lầm, trải ra tất cả tình cảm, như thể không muốn có một hạt cát ngăn cách nào.
Càng nói hết lòng, càng khó kiềm lòng.
Khi Phù Hoàng tỉnh lại, mới nhận ra Phù Diệp gần như không thở được.
Y vội buông lỏng tay, Phù Diệp mềm nhũn trong vòng tay y.
Chỉ là khát khao trong lòng thôi mà y đã không kiềm chế được, Phù Diệp trong lòng y, gầy guộc yếu ớt, dường như không chịu nổi tình yêu cuồng nhiệt khác người của y, lại khiến y càng thêm khao khát.
Y cảm thấy có chút sợ hãi. Cúi nhìn Phù Diệp, môi hắn đã khô.
Nếu không phải bệnh ho chưa khỏi hẳn, lồng ngực vẫn còn nặng nề, y đã muốn hôn hắn ngay lúc này. Phù Diệp bây giờ ốm yếu, thân thể quá suy nhược, chắc chắn không chịu được.
Một khi y hôn hắn, sẽ không thể nhẹ nhàng.
Y sẽ rất thô bạo.
Y muốn nuốt chửng người này, dùng tay nghiền nát toàn thân hắn.
—
Tôn Cung Chính vào cung đã hơn mười năm.
Bà xuất thân danh gia vọng tộc, từ nhỏ đã nổi tiếng tài hoa. Khi Thái hậu hiện tại còn là hoàng hậu, bà đã trở thành nữ quan có địa vị cao trong cung. Thời Võ Tông, hậu cung đông đúc, bà quản lý hàng nghìn nữ quan và cung nữ, sống những ngày vô cùng sung sướng.
Từ khi hoàng đế lên ngôi, cuộc sống tốt đẹp của bà trong cung không còn nữa.
Dưới tay không còn mấy người, không còn cảm giác được mọi người nâng như trứng, không dám sống xa hoa, mỗi ngày đều lo lắng, sợ hoàng đế đột nhiên nổi điên, xông vào Từ Ân Cung, thật sự là cực hình!