Chương 57: Người yêu hoàn hảo [3] – Em ấy đã yêu tôi (1)
Đàm Gian vẫn chưa quen với thân phận mới của mình ở thành phố C.
Việc đột ngột trở thành người đã kết hôn không chỉ mang đến những nhiệm vụ mơ hồ từ thế giới này, mà còn kéo theo những mối quan hệ chẳng rõ ràng.
Đặc biệt là vừa rồi, em bị bắt quả tang đang ghé tai nghe lén trước cửa phòng tắm, và giờ lại bị Percy ôm trọn vào lòng.
Percy vừa tắm xong, trên người vẫn còn vương hơi nước ấm ẩm chưa tan hết. Anh chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm trắng quanh eo, cánh tay rắn rỏi từ phía sau siết chặt lấy em trong vòng tay.
Nhiệt độ từ cơ thể anh truyền sang khiến em có chút khó chịu, cảm giác bị bao bọc quá mức làm em ngột ngạt.
Percy giữ lấy cổ tay em, giọng nói trầm ổn nhưng lại mang theo chút bất đắc dĩ. Người đàn ông này vốn luôn nghiêm túc đến mức khô khan, có lẽ hành động táo bạo nhất của anh chính là chỉ khoác hờ một chiếc khăn tắm mong manh, rồi cứ thế kéo vợ mới cưới vào lòng, cọ cọ đầy lưu luyến.
Tất cả chỉ vì một câu nói chẳng thể xem là lời tỏ tình thực sự.
\”Được rồi, Tiểu Đàm, khả năng tự kiềm chế của anh không tốt như em nghĩ đâu.\”
Percy khẽ bật cười, bàn tay vỗ nhẹ lên vòng eo mềm mại của em, ra hiệu để em tạm rời khỏi người anh, nhường chút không gian cho anh thay quần áo.
Bộ đồ ngủ của Percy cũng giống như con người anh—chỉn chu, cứng nhắc, không có chút phong cách nào. Một bộ lụa đen đơn giản, dáng rủ gọn gàng, ôm sát cơ thể, vô tình tạo ra một vẻ quyến rũ khó cưỡng. Bộ đồ ấy vô tình trông giống hệt chiếc áo ngủ đen em đang mặc, như thể cả hai đã ngầm phối hợp từ trước.
\”Nếu còn không ngủ, anh sợ mình sẽ không nhịn nổi nữa đấy.\”
Percy hạ thấp giọng, mang theo chút ẩn ý khó đoán, dịu dàng bế em lên giường.
Một ly sữa ấm đặt vào tay em, em ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng mà sâu thẳm của Percy. Người đàn ông ấy cất giọng trầm thấp, pha chút bông đùa: \”Với một người đã giữ mình suốt hơn 20 năm như anh, việc được em làm nũng và hôn môi thế này, thực sự chẳng khác nào tra tấn đâu.\”
Cuối cùng cũng hiểu hàm ý trong lời nói của anh, em mím môi, gương mặt đỏ bừng, lặng lẽ uống hết ly sữa trong tay.
Thật là một thành phố kỳ lạ.
Ai có thể ngờ rằng, vừa đặt chân đến C, em đã có thêm một ông chồng cơ chứ?!
Không giỏi trong việc xử lý các mối quan hệ thân mật, em ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy mình nên nói vài lời để trấn an Percy.
\”Hãy cho em thêm chút thời gian, được không?\”
Percy nâng tay, điều chỉnh ánh đèn ngủ bên cạnh bàn, hàng mi dài rủ xuống che khuất đôi mắt nâu sâu thẳm.
\”Dĩ nhiên rồi, Tiểu Đàm, anh sẽ không bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của em.\”
Dứt lời, anh tắt đèn ngủ, cả căn phòng chìm vào màn đêm tĩnh lặng.