[Đam Mỹ- Cổ Trang] Cún Ngoan Của Sư Tôn Phản Diện Vừa Ngầu Lại Vừa Cưng – Chương 66: Chết Là Kết Cuộc Tốt Nhất phần 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ- Cổ Trang] Cún Ngoan Của Sư Tôn Phản Diện Vừa Ngầu Lại Vừa Cưng - Chương 66: Chết Là Kết Cuộc Tốt Nhất phần 1

Thiên Cơ Các.

Từ sau khi Quý Thanh Lâm bỏ đi, Tư Nhược Trần vẫn luôn tìm việc để bản thân bận rộn, từ trong ra ngoài từ nhỏ tới lớn, chuyện gì trong các cũng có thể nhìn thấy bóng dáng y.

Vốn dĩ dưới sự chèn ép của Nhan Linh, rất nhiều môn nhân không hề công nhận một người bên ngoài tới đây như Tư Nhược Trần. Nhưng từ sau những chuyện này, rất nhiều người đã chịu thay đổi cái nhìn về y, bắt đầu thật sự công nhận thân phận của y.

Tư Nhược Trần lại chẳng sợ làm thêm nhiều việc thế nào, bận bịu tới khuya thì vẫn có lúc phải dừng lại.

Khi màn đêm ngã xuống, một mình trong phòng, y sẽ luôn không thể kiềm chế mà nghĩ về Quý Thanh Lâm.

Khi nghĩ tới thời gian vui vẻ ngắn ngủi của hai người bọn họ, sẽ vô thức cong môi cười.

Nhưng đa số thời gian y lại không thể quên được, ánh mắt lạnh lùng của Quý Thanh Lâm khi nhìn y.

Mỗi lúc nếu y cảm thấy một chút cảm giác hạnh phúc, muốn tìm chứng cứ chứng minh Quý Thanh Lâm cũng từng thích y chút ít, thì những sự tủi thân nhục nhã đó lại giống như một cái tát, đánh y đến mức không nói thành lời.

Y ngã mình ra sau, mệt mỏi dựa vào trên ghế, bàn tay che chặt đôi mắt lại, như muốn ép bản thân chìm vào trong bóng tối cứ thế đi vào giấc ngủ.

Nhưng không thể được, người đó tựa như đã bị khắc sâu vào xương cốt y, không thể nào quên nổi dù chỉ một khắc.

Thật sự quá kỳ lạ, rõ ràng nhớ nhung nhiều như vậy, nhưng lại không hề nằm mơ thấy được một lần, y còn nghi ngờ giấc mơ lần trước có phải do tưởng tượng của mình hay không nữa.

Tư Nhược Trần thả tay xuống, ánh mắt nhìn sang mật thất trên tường.

Y đứng dậy bước qua mở cửa mật thật, bên trong là quyển sách mà hôm đó nhận từ chỗ Các Lão.

Nói là đã đốt cũng chỉ muốn chọc tức Quý Thanh Lâm mà thôi, nhưng kết quả lại bị phản ứng của Quý Thanh Lâm làm tức sắp chết.

Y cười khổ lắc đầu, ánh mắt y dừng trên nền giấy ố vàng, dường như đã tồn tại từ rất lâu, nhưng lại chẳng có chút nếp gấp nào, giống hệt chưa từng có người mở ra.

Dù là sách ghi lại chuyện của mười năm trước, nhưng chất giấy thế này thật sự quá cũ…

Tư Nhược Trần vươn tay chạm vào, thời điểm ngón tay chạm vào trang giấy, trong lòng y nảy sinh một cảm giác rất kỳ lạ.

Mở trang đầu tiên ra, lại không có chữ nào.

Đột nhiên, từ trang giấy cũ kỹ phát ra một luồng ánh sáng vàng.

Tư Nhược Trần nheo mắt, mà luồng ánh sáng vàng kia tựa như có sinh mạng, trực tiếp khóa chặt tay y, sau đó lan tới toàn thân.

\”Đây là gì?\”

Tư Nhược Trần chuẩn bị vận nội lực tránh thoát, nhưng luồng sáng kia lại không hề bị ảnh hưởng, bao trùm rồi quấn chặt lấy y.

Y chau mày nhìn về phía thanh kiếm bạc treo trên tường, kiếm tựa như cảm nhận được chủ nhân đang triệu hồi, chớp mắt rút khỏi vỏ, ánh sáng kiếm lạnh thấu xương bổ về luồng ánh sáng vàng kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.