[Đam Mỹ- Cổ Trang] Cún Ngoan Của Sư Tôn Phản Diện Vừa Ngầu Lại Vừa Cưng – Chương 64: Một Khúc Tham Hoan, Nhị Hợp Khúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ- Cổ Trang] Cún Ngoan Của Sư Tôn Phản Diện Vừa Ngầu Lại Vừa Cưng - Chương 64: Một Khúc Tham Hoan, Nhị Hợp Khúc

Quý Thanh Lâm nuốt nước miếng: [Có phải y nhìn thấy tao không?]

Hệ Thống cũng nuốt nước miếng: [Cũng có thể lắm, chúng ta vọt đi!]

Tư Nhược Trần gọi hắn: \”Sư Phụ.\”

À ha, không vọt được rồi.

Nhớ lúc nãy mình nhục nhã y thậm tệ trước mặt người khác như thế, bây giờ chắc Tư Nhược Trần đang hận hắn tới nghiến răng, muốn ăn thịt hắn uống máu hắn.

Bây giờ đột ngột đối diện như thế, không đánh một trận có lẽ không thể giải quyết xong chuyện này.

Kết quả Tư Nhược Trần vừa gọi hắn xong đã trừng mắt với hắn: \”Người còn đến đây làm gì?\”

Quý Thanh Lâm chớp chớp mắt: \”Vậy ta đi nha?\”

Tư Nhược Trần giống như bị lời này của hắn dọa sợ, ngơ ngác nhìn hắn một lúc sau đó xoay người đi đến núp dưới một cây phong đỏ, không thèm để ý tới hắn nữa.

Lúc này Quý Thanh Lâm mới xem xét xung quanh, cây phong đỏ tươi tốt sinh động, giống như một bầu trời đỏ rực ngay giữa sân.

Đây là biệt viện của Tư Nhược Trần ở phủ Nhiếp Chính Vương.

Cảnh trong mộng không khác gì so với bên ngoài.

Quý Thanh Lâm đứng lên từ mặt đất, phủi phủi bụi đất trên người, hắn chỉnh sửa lại quần áo liếc mắt nhìn Tư Nhược Trần đang trốn sau thân cây.

\”Ta đi đó nha?\”

Rất nhanh, xung quanh đã không còn tiếng động.

Quý Thanh Lâm đi giống như mang theo không khí nơi này, khiến mọi thứ trở nên tuyệt vọng không thở nổi.

Tư Nhược Trần ngẩng mặt từ dưới cánh tay, gương mặt toàn nước mắt, cơ thể bất lực dựa vào phía sau.

Lại hơi bị ngăn trở.

Y đụng vào một bức tường thịt.

Tư Nhược Trần theo bản năng quay đầu lại.

Y thấy Quý Thanh Lâm đứng khoanh tay dựa vào một gốc cây phong đỏ, thấy y ngẩng đầu, đôi mắt ngậm ý cười nhìn y:

\”Khóc đủ rồi hả?\”

Tư Nhược Trần nhìn hắn, khàn giọng nói: \”Không phải người đi rồi sao?\”

\”Đi rồi, cũng trở lại rồi.\”

\”Vậy người về làm gì?\”

\”Xem trò hề của con.\”

Tư Nhược Trần: \”…\”

Quý Thanh Lâm thấy bộ dạng của y dáng thương, cũng không so đo chuyện trước đây y lừa mình, lại nhìn vết thương trên mặt y, cuối cùng có thể không quan tâm mọi thứ đưa tay sờ sờ.

\”Vậy mà cũng dám ra tay? Sau này sẽ để lại sẹo xấu đó.\”

Tư Nhược Trần nhìn hắn: \”Còn giống hắn không?\”

Quý Thanh Lâm biết y đang hỏi gì, cũng biết khi y tỉnh lại thì mọi chuyện cũng chỉ là một giấc mơ với y, y sẽ không xem là sự thật.

\”Trước giờ ta vẫn luôn cảm thấy hai người không quá giống nhau.\”

Tư Nhược Trần nhút nhát che lại gương mặt mình: \”Người lại nói dối, hôm nay rõ ràng người không nói thế.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.