\”Sao hả, ngươi quen hắn ta à?\”
Quý Thanh Lâm vừa trả lời Sở Uyên, vừa để ý thái độ của Tư Nhược Trần.
Lúc hắn nói chuyện, cả người Tư Nhược Trần cứng ngắt, hơi thở nặng nề rất kỳ lạ.
Ngay cả khi hắn không thể nhìn rõ khuôn mặt y trong bóng tối, Quý Thanh Lâm vẫn có thể đoán khuôn mặt Tư Nhược Trần bây giờ chắc chắn đã trắng bệch rồi.
Nhưng y sợ gì chứ?
Sở Uyên mở miệng: \”Quen, ngài có muốn gặp hắn không Vương Gia?\”
Thật ra Quý Thanh Lâm cũng muốn, nhưng hắn ta đã bị Tư Nhược Trần đạp xuống vực rồi còn đâu, không biết có thể tìm được cái xác nguyên vẹn không nữa.
Gã này hỏi mình như vậy làm gì?
Không lẽ nhân chuyện này để áp chế mình?
Dù có là gì, để người khác đoán được mong muốn của mình thì cũng đều là việc làm ngu ngốc.
\”Không muốn gặp, ta cũng không thân với hắn.\”
\”Vậy là do ta nhiều chuyện.\”
Chuyện Quý Thanh Lâm cưỡng ép kết hôn với Sở Uyên khi đó đã gây ra một vụ náo động lớn. Hơn nữa, hắn chưa bao giờ cưới vợ, mọi người gần như đều tin vì hắn yêu Sở Uyên nhiều năm, không phải hắn thì không cưới.
Nếu hắn nói không quen biết hắn ta, ở đây ngoại trừ Hoa Ngưng Vũ ở Thiên Cơ Các nhiều năm, không có ai tin.
Tư Nhược Trần nghe thế ngạc nhiên, khẽ cụp mắt.
Trong bóng tối, biểu tình trên mặt Quý Thanh Lâm cũng rất khó đoán được thật giả.
Sở Uyên cười lạnh.
Nói dối thì càng chứng minh hắn có quan tâm.
Quý Thanh Lâm vốn là một tên miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Sau này có nhiều cơ hội để thử lại lắm.
Trong mắt Sở Uyên, quan hệ của Quý Thanh Lâm và Tư Nhược Trần rất yếu ớt, chỉ cần hắn ta giở chút thủ đoạn, là có thể biến họ trở mặt thành thù, giống như ngày xưa.
Đi dọc theo con đường đá một lúc, cuối cùng nhìn thấy phía trước có một luồng ánh sáng mờ nhạt.
Đã đến lối ra.
Nó giống như một cái giếng trời, bên trên có một cái miệng lớn, ánh trăng từ trên cao lọt vào, chiếu sáng mọi thứ xung quanh.
Các loại thực vật kỳ lạ bò khắp nơi, cành cây và dây leo rậm rạp đan xen dày đặc, che khuất tầm nhìn phía dưới
Không thể thấy rõ ràng tình trạng bên dưới.
Mặc Tùng lần này không dám xông lên phía trước, rụt rè trốn ở bên cạnh Liễu Dật Hàn.
Hắn ta không dám trốn bên cạnh Quý Thanh Lâm, sợ sau này Tư Nhược Trần sẽ trả thù.
Quý Thanh Lâm vốn đi trước, đang định nhảy vào đầu tiên, lại bị Tư Nhược Trần túm lại kéo lui một bước, làm người đầu tiên nhảy vào.