Chiếc đuôi của Tư Nhược Trần cuốn vào vòng eo hắn, nịnh nọt cọ tới cọ lui.
Quý Thanh Lâm đưa tay sờ sờ cái đuôi bên dưới.
Trơn trơn, mát mát, hoàn toàn khác với hơi thở đang nóng hừng hực của Tư Nhược Trần.
Cảm giác cũng cực kỳ dễ chịu như hắn tưởng tượng.
Tư Nhược Trần dường như được hắn sờ thoải mái, cả người đều dựa qua ôm lấy hắn, thõa mãn thở ra một hơi.
Quý Thanh Lâm cười cười, bỗng nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên buông tay.
Không còn bàn tay kia vuốt ve, Tư Nhược Trần mở mắt ra, vẫn còn đang mơ màng nửa mê nửa tỉnh.
Y không vui hầm hừ: \”Không phải người thích sao?\”
Quý Thanh Lâm nhìn y đầy trêu chọc, trong lòng thật sự rất thích nhưng ngoài miệng lại không chịu nhận:
\”Ta nói thích bao giờ?\”
Bàn tay Tư Nhược Trần kéo mặt hắn trở lại, để đôi mắt cố tình nhìn nơi khác kia phải nhìn thẳng vào mình.
\”Người bảo không thích, vậy sao hôm nay lại cứ chăm chú nhìn cái đuôi của người khác?\”
\”Hôm nay?\”
Quý Thanh Lâm nhớ tới nữ Giao Nhân mà Hoa Ngưng Vũ ôm lúc nãy.
Nên là, nguyên ngày hôm nay y không nói gì, là ngồi đó ghen tuông ấy hả?
Vừa ghen vừa uống rượu, uống đên nổi say mèm thế này, xem ra cũng ghen dữ lắm.
Hắn kiềm không được hạ giọng bật cười, cười một lát run cả vai. Hắn vừa cười vừa nói:
\”Ta thật sự rất thích, tiếc là đẹp như vậy lại không sờ được.\”
Tư Nhược Trần cúi đầu nhìn xuống nước, nhìn chiếc đuôi đang quấn lấy nửa người hắn. Y đáng thương lẩm bẩm:
\”Vậy là do đuôi của con xấu ư?\”
Nói xong, y thu đuôi lại, quay lưng về phía Quý Thanh Lâm.
Y trầm mình xuống hồ nước, chỉ chừa mỗi cái đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vách hồ.
Để lại cho Quý Thanh Lâm một cái ót chán chường.
Xem ra tự kỷ rồi.
Ban đầu Quý Thanh Lâm vẫn ngơ ngác, gọi y:
\”Tư Nhược Trần, con làm gì đó?\”
Tư Nhược Trần hừ nhẹ, lại nhích về trước một chút.
Nhóc con này, thì ra là nổi giận nên không để ý tới mình ư?
Hắn chớp chớp mắt, bước tới túm tay áo y, nhìn đường cong xinh đẹp trên gương mặt y.
\”Giận rồi?\”
Tư Nhược Trần yên lặng xoay qua hướng khác, cố chấp để lại cho hắn một cái ót.
Quý Thanh Lâm cười phụt một tiếng: \”Nếu con không quay mặt sang đây thì ta đi đó nha?\”
Lỗ tai Tư Nhược Trần giật giật, nhưng vẫn không để ý tới hắn.
\”Đi thật nha?\”