[Tôi cũng thấy rồi.]
Quý Thanh Lâm cầm hai viên hồng châu xinh đẹp, trong lòng như bị một tảng đá lớn đè lên, không thở nổi.
[Sở Uyên cho Hề Khâu bắt Tư Nhược Trần rồi móc mắt y, còn hắn ta thì xuất hiện ngay lúc y tuyệt vọng nhất, ban cho y một đôi mắt mới, là mắt của Mộng Mô. Cho nên, từ đầu Tư Nhược Trần nghĩ hắn là người đã cứu mạng y, còn cho y một đôi mắt mới.]
Hệ Thống khiếp sợ nhìn hai viên hồng châu trong tay y: [Là cái này ư?]
Quý Thanh Lâm hít một hơi mới gật đầu.
[Đúng vậy, chính là hai viên ngọc mà khi nguyên chủ vừa hồi phục đã tặng cho Tư Nhược Trần.]
Hắn dùng mu bàn tay che đôi mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
[Nếu có kẻ moi mắt tao rồi tặng ngược lại cho tao, chắc chắn tao sẽ giết hắn ngay lập tức. Tư Nhược Trần không liều mạng với nguyên chủ, có lẽ là vì nghĩ đến ân nghĩa cứu y từ Túy Hoan Lâu khi xưa, có điều từ đó về sau… cũng không có tình cảm gì đáng kể nữa.]
Hắn không thể tưởng tượng nổi cảm giác của Tư Nhược Trần khi nguyên chủ tặng y món quà này.
Có lẽ là… nháy mắt tâm trở thành tro tàn chăng?
Hắn không thể không nghĩ tới một vấn đề khác: [Hệ thống, nếu mọi chuyện là như vậy thật vậy độc trong người y có thể giải không?]
Hệ Thống còn tuyệt vọng hơn cả hắn:
[Không giải được, đời này cũng sẽ không giải được nữa, ngài cũng biết đôi mắt chính là nơi độc nhất của Mộng Mô. Vả lại nó đã được đặt trong cơ thể nhân vật chính nhiều năm như vậy, hơn nữa cònn dung hợp với y từ lâu, bản thân y đã trở thành thuốc độc, làm sao có thể giải được nữa?]
Quý Thanh Lâm vẫn giữ chút hy vọng: [Nhưng những năm gần đây y rất bình thường, chỉ là độc tính ngẫu nhiên mới phát tác, có khi nào vì đặc thù của Giao Nhân mà một ngày nào đó y sẽ tự giải hết độc không?]
Hệ Thống lại vô tình phá nát ảo tưởng của hắn: [Điều này là không thể, ngài cũng đã thấy, khi y càng lớn, độc tính càng ngày càng mạnh, y đã bắt đầu không thể khống chế bản thân, sẽ càng ngày càng điên cuồng, cho đến cuối cùng mất đi nhân tính.]
[Ký chủ, nếu tới lúc ấy, ngài còn chưa rời khỏi thế giới này thì ngài sẽ… làm gì?]
Quý Thanh Lâm nghĩ, làm gì đây? Hắn có thể làm gì chứ?
Nguyên chủ đã chết rồi, không còn ai ở đây quan tâm y, cũng chỉ có thể rơi xuống đầu kẻ thế mạng là hắn.
[Chỉ cần tao còn ở đây một ngày, tao sẽ để mắt tới y, nếu y thật sự phát điên thì cùng lắm tao sẽ khóa chặt y bên mình. Đến khi nhiệm vụ của tao kết thúc, đến khi tao rời khỏi thế giới này mới thôi.]
Hệ Thống không nói gì nữa.
Mặc Tùng thấy hắn từ khi nhận hai viên châu thì biểu cảm rất kỳ dị, không phản ứng gì nên vội đẩy hắn một cái, kéo hắn về thực tại.
\”Ngài sao thế?\”
\”Không có gì!\”
Quý Thanh Lâm điều chỉnh tâm trạng, nghiêm túc hỏi: