Cảm giác ngủ say đến khi tự nhiên tỉnh.
Lúc mở mắt ra, Ngô Cảnh An còn có chút lưu luyến.
Giấc mộng kia, rất chân thật, chua xót đến nỗi anh không muốn tỉnh lại.
Chỉ là muốn tìm một người bạn sống cùng nhau, sao lại khó như vậy?
Nhắm mắt lại, Ngô Cảnh An ép buộc bản thân xua tan đi những ý tưởng tiêu cực kia. Dù có khó bao nhiêu, anh vẫn phải sống, cứ nghĩ mấy chuyện này, có khi lại có một ngày liền thần kinh thất thường, lấy bình axit đi tạt người nào đó…
Thở dài, anh duỗi người, tay đặt lên…
Cảm giác ấm áp, mềm mại, đây là…
Ngô Cảnh An mãnh liệt mở mắt ra.
Trước mắt nằm một anh đẹp trai khiến người ta nín thở, còn có vẻ ngủ rất say.
Phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu Ngô Cảnh An chính là nghĩ lại xem số axit anh đem từ xưởng về để chùi WC để ở chỗ nào nhỉ?
Da mặt người này quả thật là muốn dày bao nhiêu thì có bấy nhiêu, biết rõ lúc này mình ý tưởng muốn chém chết gã cũng có, còn có thể dũng cảm không sợ chạy tới đây, ngủ trên giường anh, còn thiếu ôm lấy anh nữa thôi.
Đến làm chi?
Đến khoe khoang thành công của gã?
Đến cười nhạo thất bại của anh?
Ngẫm lại những lời hùng hồn lúc đó của bản thân, toàn bộ đều bị người này đập vụn thành bột phấn, đến cuối cùng, ngay cả mình cũng thành trò cười.
Hứa Huy, cậu còn là người sao?!
Không buồn ngủ nữa, Ngô Cảnh An hất chăn xuống giường, ra khỏi phòng ngủ ngồi trên ghế sô pha phòng khách, đột nhiên rất muốn hút một điếu thuốc, tìm khắp túi cao túi thấp lại nhìn thấy lá thư bị anh bỏ quên trên bàn.
Những lời này cũng là thứ cuối cùng Tưởng Lộ lưu lại cho anh, coi như là dấu chấm hết cho đoạn tình cảm của bọn họ.Nghĩ nghĩ, anh vẫn mở ra xem.
Từ trong phong thư rơi ra một tờ giấy cùng một tờ chi phiếu, Ngô Cảnh An nghi hoặc nhìn thoáng qua sau đó mở tờ thư ra.
Tưởng Lộ nói rất nhiều câu thật xin lỗi, nhiều đến mức Ngô Cảnh An phải hoài nghi rốt cuộc có phải là hắn mới là người làm sai hay chăng.
Tưởng Lộ rốt cuộc vẫn là người thiện lương, rõ ràng là mình hại hắn, hắn vẫn khắp nơi nói xin lỗi. Có lẽ chính là phần yếu đuối này hủy đi tương lai của bọn họ.
Nói nhiều hơn nữa cũng là vô dụng, lược qua mấy câu biểu đạt tình cảm, anh nhìn xuống phía dưới.
Chủ cho thuê nhà đột nhiên xuất hiện, sám hối với Tưởng Lộ mình nhất thời hồ đồ, trả lại toàn bộ tiền cho hắn, khấu trừ nợ nần bạn bè, toàn bộ số dư gửi vào tài khoản kia, mật mã là sinh nhật Ngô Cảnh An.
Vấn đề công việc của em rể Tưởng Lộ cũng được giải quyết, nói ngắn gọn, chính là tất cả đều hướng về phía tương lai tốt đẹp ngày mai phát triển, chỉ cần hai người bọn họ đầu giường đánh nhau cuối giường hòa thuận liền ok!
Đáng tiếc, da mặt Tưởng Lộ không bắt kịp con gián đập không chết kia, hắn không có mặt mũi trở về.
Ngàn vạn câu giải thích gói gọn trong một tờ giấy, chặt đứt bản kế hoạch tốt đẹp anh thiết tưởng.
Tưởng Lộ rời khỏi thành phố này.
\”Nếu thực sự có ngày mở mày mở mặt, khi đó, nếu cậu vẫn không có bạn, An Tử, hi vọng, cậu có thể lại cho tôi một cơ hội nữa.\”
Đây là câu nói cuối cùng Tưởng Lộ lưu lại cho anh.
Bỏ thư lại, Ngô Cảnh An ngửa đầu tựa vào trên ghế vô lực thở dài.
Hùng tâm tráng chí của anh một lần nữa lại bị đánh vào dòng nước.
Dùng tiền Tưởng Lộ để lại cho anh trả nợ, nhà ở của cải không cần bán lấy tiền mặt, tuy rằng anh rất muốn xử trí theo cảm tính mà học mấy nhân vật chính phim tám giờ, nói đi là đi, không vương vấn rời đi nơi thương tâm này.
Aiz, ai bảo túi tiền của anh eo hẹp đâu!
Không còn thế đập nồi dìm thuyền, anh chỉ có thể giống như một con rùa nghẹn khuất lùi đầu về trong vỏ, mơ hồ trải qua từng ngày.
(Đập nồi dìm thuyền: Câu thành ngữ này có xuất xứ từ \”Sử ký – Hạng Vũ bản kỷ\”. Vào những năm cuối triền nhà Tần, nước Tần đánh nước Triệu, khiến vua nước Triệu phải lui về cố thủ ở Cự Lộc (tức phía tây nam huyện Bình Hương, tỉnh Hà Bắc ngày nay) thì bị quân Tần bao vây. Vua nước Sở được tin đã phong Tống Nghĩa làm thượng tướng, Hạng Vũ làm phó tướng cùng dẫn quân sang cứu nước Triệu.
Tống Nghĩa dẫn quân đến An Dương thì chốt lại ở đó 46 ngày. Hạng Vũ không biết lý do đã nhiều lần thúc Tống Nghĩa nên nhanh chóng hợp quân với nước Triệu rồi trong đánh ra, ngoài đánh vào thì quân Tần tất bị thất bại. Nhưng Tống Nghĩa muốn đợi hai bên Tần Triệu đánh nhau mệt rồi mới tiến đánh, nên đã ra lệnh nghiêm cấm quân sĩ không ai được tùy ý hành động. Sau đó, Tống Nghĩa mở tiệc mời khách ăn uống no say, bỏ mặc cho đám quân lính bị đói khát.Hạng Vũ không thể chịu được bèn bày mưu giết chết Tống Nghĩa, các tướng sĩ đều bầu Hạng Vũ làm chủ tướng. Hạng Vũ trước tiên ra lệnh cho hai viên tướng dẫn hai vạn quân vượt sông sang giải vây Cự Lộc. Sau đó Hạng Vũ mới ra lệnh cho toàn quân vượt sông sang cứu quân nước Triệu.
Sau khi qua sông, Hạng Vũ ra lệnh cho binh sĩ dìm hết chiến thuyền, đập vỡ nồi niêu, đốt sạch doanh trại, binh sĩ chỉ được phép đem theo lương khô đủ ăn trong ba ngày, qua đó nhằm chứng tỏ đây là một trận tử chiến, chỉ có tiến chứ không còn đường rút lui nữa. Do đó, khi đoàn quân đến ngoại vi Cự Lộc, liền nhanh chóng lao vào trận đánh, sau 9 ngày kịch chiến đã đánh bại được quân Tần.
Tóm lại là không còn đường lui nữa.)
Cứ việc nhìn tên súc sinh hại anh đùa giỡn anh còn không định buông tha anh ngông nghênh vào nhà anh, ngủ giường của anh, anh cũng không biết làm thế nào.
Chỉ cần còn có một hơi, anh vẫn phải tranh đấu với gã ở thành phố này.
Ít nhất tên súc sinh kia cũng không đến mức làm cho anh phải nhảy lầu.
Suy nghĩ cẩn thận việc này xong, Ngô Cảnh An cũng không suy sút nữa, đứng lên thay quần áo, liếc cửa phòng ngủ một chút, xoay người ra cửa.
Ngồi trên tuyến xe bus số 19, anh ở nhà chú Câm cọ cọ đến khuya.
Đem chuyện chia tay Tưởng Lộ nói với chú Câm bọn họ, lúc trả tiền lại, chú Câm không muốn: lúc trước không phải định mở quán sớm một chút sao, quyết nhân dịp này khai trương cửa hàng luôn đi.
Ngô Cảnh An nghĩ nghĩ vẫn đem tiền nhét vào dưới gối phòng ngủ chú Câm.
Sớm muộn gì, quán kia cũng mở. Nhưng, không phải lúc này.
Anh hiện tại, cái gì cũng không làm được.
Chỉ cần súc sinh kia một ngày còn băn khoăn với anh, anh cũng chỉ có thể làm phế vật vô tích sự.
Chuyện Tưởng Lộ chính là giáo huấn thảm thiết, anh cũng không muốn lấy tâm huyết suốt đời đi đánh cuộc nhân từ của thiếu gia một phen.
Đứng dưới lầu nhà mình, Ngô Cảnh An chần chờ một hồi lâu mới cất bước đi lên.
Mở cửa, cả phòng tối đen, anh thoáng yên lòng, người kia, hẳn là đã đi trở về.