Tưởng Lộ kéo tay anh xuống, cười đến ngu ngốc. \”Thân mến, thân mến, cậu, cậu muốn yêu tôi có phải không, cậu yêu tôi có phải không, có phải tôi hay không honey, tôi sắp hạnh phúc chết mất.\”
Ngô Cảnh An liếc hắn xem thường, \”Cậu tưởng cậu còn mười tám à, diễn phim thần tượng cái gì.\”
Tưởng Lộ bất mãn bĩu môi: \”Thân mến, cậu tuyệt đối là cao thủ phá hư không khí. Tôi vui muốn chết, chẳng lẽ không cho tôi phát tiết một chút.\”
Ngô Cảnh An dùng ánh mắt nhìn người không bình thường nhìn hắn, \”Nhanh cút đi, có lời gì ngày mai nói!\”
Tưởng Lộ ôm người không tha, ở ven đường khuya không người lảo đảo nhảy lên, \”Chậm chút.\”
\”Thân mến, sau này, tất cả mọi chuyện tôi đều nghe cậu, cậu bảo tôi đi hướng Đông thì tôi đi hướng Đông. Sau này, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cậu. Tuyệt đối sẽ không ham chơi nữa, nghiêm túc làm việc, tiền lương sẽ đem hết cho cậu, cam đoan đánh không đánh lại mắng không mắng trả.\”
Đến giờ này ngoài đường cả một cái bóng quỷ cũng không có, Ngô Cảnh An cũng không ngăn cản hắn, điên cùng hắn, phụ họa gật gật đầu, \”Tốt, tốt, tốt, nói xong chưa, nhanh bắt xe đi về, ngày mai còn đi làm, ngoan, ngoan, đi làm thật chăm chỉ, sau này còn nhờ cậu nuôi tôi đấy!\”
\”Ừm, tôi muốn nuôi thân mến nhà tôi, cả đời, cả đời.\” Tưởng Lộ hoan hô vang dội.
Ngô Cảnh An nở nụ cười, có một loại thư thái lâu rồi không thấy chạy dọc thân thể.
Tưởng Lộ rất vui vẻ, hắn mãi mãi giống như một đứa nhỏ không lớn, hỉ nộ ái ố viết hết lên mặt.
Ngô Cảnh An bị hắn lây nhiễm, cũng cười với hắn một hồi lâu.
Tưởng Lộ trừng mắt nhìn, liền há miệng để lộ một hàm răng trắng nõn chỉnh tề.
Hắn nói, \”Thân mến, có thể hay không, hôn một chút?\”
Mặt Ngô Cảnh An dại ra.
Tưởng Lộ dùng ngón cái và ngón trỏ khum lại thành một khoảng thật nhỏ, \”Chỉ một chút, một chút thôi, tuyệt đối chỉ là một chút.\”
Ngô Cảnh An bị hắn đùa nở nụ cười, nghĩ nghĩ, anh thoáng ngẩng đầu, nhắm mắt lại.
Tưởng Lộ cao hơn anh một chút, nhưng chỉ một chút như vậy cũng đủ đả kích tự tôn nam tính của anh, anh và Tưởng Lộ hôn môi nhất định phải hơi ngẩng đầu.Bất mãn dừng lại ở một giây đôi môi mềm mại hạ xuống, Tưởng Lộ hôn rất nhẹ, rất dịu dàng, xua tan buồn bực trong lòng Ngô Cảnh An.
Anh ngửi thấy mùi rượu trên người Tưởng Lộ, lại không cảm thấy quá khó chịu, tay chạm vào khuôn mặt anh của Tưởng Lộ hơi phát run.
Anh cảm giác được Tưởng Lộ rất cẩn thận, giống như sợ cái hôn tốt đẹp này bị phá hỏng, bị ghét bỏ.
Cho nên không dám hôn quá sâu, cho nên chỉ tiếp xúc nhợt nhạt.
Ngô Cảnh An lại cảm thấy nhiều năm như vậy đây là cái hôn lãng mạn nhất của mình.
Nếu đây là phim thần tượng, lúc này chắc sẽ có âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, cảnh vật xung quanh có lẽ cũng đều xoay tròn xung quanh hai người bọn họ.
Bọn họ nhắm hai mắt, bọn họ cảm nhận hô hấp của nhau.
Tất cả tuyệt vời đến mức khiến cho Ngô Cảnh An không muốn trở lại hiện thực.
Bước ra một bước này, anh có lẽ sẽ tìm được nơi mình vẫn luôn truy tìm?
Chỉ tiếc, có một người không nghĩ vậy.
Đêm khuya, một chiếc xe thể thao chạy qua con đường này, người trên xe vừa mới cùng bạn bè uống rượu giải sầu trở về, mở cửa sổ muốn hít thở không khí.
Gã nhìn thấy ven đường có hai người đang ôm hôn, tầm mắt anh nhìn về hướng khác.
Xe vừa mới đi qua, trong đầu gã dường như có một sợi dây đứt phựt.
Gã quát to một tiếng dừng xe.
Liêu Thắng Anh bị gã dọa, sợ tới mức phanh gấp, thân xe theo quán tính lay động một chút, đang muốn mắng chửi người, Hứa Huy ngồi ở ghế phó lái đã mở cửa xe lao ra.
Liêu Thắng Anh sửng sốt, chờ đến lúc kịp phản ứng đuổi theo, đã thấy Hứa Huy như phát điên đuổi tới ven đường.
\”Hứa Huy!\”
Hứa Huy nghẹn một hơi vọt tới bên cạnh hai người đang ôm hôn kia, theo đà mà đá vào sau lưng một người trong đó một cái.
Ngô Cảnh An chỉ cảm thấy sau lưng đột ngột đau nhức, anh kêu thảm một tiếng bổ nhào vào trên người Tưởng Lộ.
Còn không đợi anh hiểu rõ đây là tình huống gì chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng người nào đó giận không kiềm được.
\”Ngô Cảnh An, con mẹ nó cậu thiếu đàn ông như vậy sao, ở trên đường tùy tiện kéo một người đàn ông hôn môi, cậu có biết xấu hổ hay không?\”
Giọng nói này rất quen, Ngô Cảnh An không cần quay đầu lại. Thậm chí không nghe thấy giọng nói này, người đối xử với anh như vậy, trên đời này có lẽ cũng chỉ có người kia.
Ngô Cảnh An xoa xoa xương sống như bị gã đá gãy, đau đến mức nhăn mặt. Mẹ nó, quá xui xẻo, khó khăn lắm tìm người đàn ông giải miệng thèm cũng bị gã nhìn thấy.
Nhìn thấy thì nhìn đi, thử hỏi gã có tư cách gì đá anh một cái?
Hứa Huy là người đàn ông của anh? Anh sao lại không biết, có ai đến giải thích coi.Vì sao làm như là anh ở sau lưng Hứa Huy ngoại tình, đồ chó đẻ, tốt nhất xương sống của ông đây không có việc gì, nếu có vấn đề tuyệt đối phải đến nhà gã kiếm một khoản.
Đồ! Khốn! Nạn!
Tưởng Lộ cũng bị tình huống này làm mơ hồ, còn một chút cảm giác say cũng bị bừng tỉnh. Hắn đỡ không nổi Ngô Cảnh An, nổi giận đùng đùng chất vấn Hứa Huy, \”Cậu là ai, làm cái gì vậy?!\”