[ Đam Mỹ ] Có Giỏi Bẻ Thẳng Tôi – Chương 28: Đổi vị – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 7 tháng trước

[ Đam Mỹ ] Có Giỏi Bẻ Thẳng Tôi - Chương 28: Đổi vị

Hai tuần lễ này bọn họ hầu như như hình với bóng, quan hệ tốt đến nỗi Liêu Thắng Anh buồn bực hoài nghi, \”Hai người thân thiết đến thế từ lúc nào vậy, Hứa Huy, mày là đồ vô lương tâm, tao đối xử tốt với mày như thế, mày lại có mới nới cũ, vứt bỏ tao, tao không sống nổi nữa!\”

Ngô Cảnh An đi cùng Hứa Huy nhiều lần, cũng đã quen mấy lời đùa giỡn giữa bọn họ, ngồi yên tĩnh một bên ăn gì đó, giả vờ nhã nhặn.

Đột nhiên có người ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt nhìn chằm chằm làm cả người anh không được tự nhiên, vì thế quay đầu, người tới có chút quen mắt, dù sao đều là hồ bằng cẩu hữu của Hứa Huy, chỉ là nhất thời không nhớ ra tên.

Người nọ cười cười, hỏi, \”Lão Ngô đúng không, cậu với Hứa Huy, là bạn bè?\”

Ngô Cảnh An vừa mới nhét một đũa rau xanh vào miệng liền nuốt không trôi, anh liếc nhìn người đàn ông kia, \”Có ý gì?\”

Trên mặt người nọ không có biểu cảm gì lớn, vẫn là nụ cười thản nhiên lúc trước, hắn nhìn nhìn Ngô Cảnh An, lại chuyển tầm mắt sang người Hứa Huy, \”Hứa Huy xem như là người có bối cảnh tốt nhất trong đám bạn học đại học chúng tôi, tôi coi như có vài phần hiểu biết về cậu ta. Cậu ta, quá ham chơi, có đôi khi điên cuồng lên căn bản sẽ chẳng bận tâm tâm tình người khác, cũng không phải phá phách cái gì, chẳng qua…\”

Hắn ý vị sâu xa nhìn Ngô Cảnh An, \”Có một số việc, cậu ta chơi được, nhưng cậu, lại chơi không nổi.\”

Lời người kia nói thật khiến người ta không thoải mái, nhưng bất ngờ là, phối hợp với khuôn mặt đoan chính ôn hòa của cậu ta, lại không khiến người ta phản cảm.

Ngô Cảnh An nghĩ nghĩ về lời hắn nói, đang định hỏi lại, có người gọi một câu, \”Socola…\”

Người nọ liền cười với Ngô Cảnh An rồi rời đi, lúc này anh mới nhớ ra tên cùng biệt danh của người nọ.

Kỳ thật, nếu khi đó anh có thể nghĩ kỹ về những gì Hách Thời nói, có lẽ, những chuyện sau đó đều sẽ không phát sinh.

Anh sẽ không hoang đường như vậy mà nói ra câu nói ấy, sẽ không nếm đến ly rượu độc kia, sẽ không…

Sau này nhớ lại hối hận rất nhiều, nhưng hối hận, vĩnh viễn không thay đổi được hiện thực.

Có một số việc, nhất định phải phát sinh, có vài người, nhất định phải thanh tỉnh.

Thảm thương chính là, ngày nào đó, đúng là sinh nhật Ngô Cảnh An.Sáng sớm, anh đã nhận được điện thoại của chú Câm.

Sinh nhật hằng năm, đều là do chú Câm nhắc nhở anh mới nhớ rõ, sau đó làm theo phép đến nhà chú ấy ăn bữa cơm xem như chúc mừng.

Vừa mới gác điện thoại của chú Câm, mẹ anh đã theo sát mà gọi tới.

Lại là những lời lẽ tầm thường, làm một loạt giáo dục thuyết phục xung quanh đời sống tình cảm của anh, cái gì mà không cần kén chọn cái gì mà gặp được người thích hợp là được, đừng cứ luôn một mình, làm mẹ lo lắng.

Cuối cùng rốt cuộc trở về chính đề, lấy một câu sinh nhật vui vẻ làm kết thúc.

Cúp điện thoại, Ngô Cảnh An bịt kín chăn muốn ngủ thêm một giấc.

Sinh nhật, sinh nhật, ngoại trừ nhắc nhở anh vừa già thêm một tuổi, còn có thể có ý nghĩa gì?

Đàn ông hai mươi tám tuổi vô tích sự một kẻ làm bạn cũng không có, chỉ có thể trở thành đề tài chuyện cười trong miệng bảy cô tám dì hàng xóm láng giềng.

Sinh nhật, sinh nhật, sinh nhật cái quái gì!

Lúc di động vang lên lần thứ ba, Ngô Cảnh An bực bội, quát lên với đầu kia điện thoại, \”Ông đây hôm nay chẳng qua là một cái sinh nhật, mặc kệ là ai, đều đừng nói lời vô nghĩa!\”

Không chờ anh cúp máy, đầu kia điện thoại vang lên một tiếng cười không có ý tốt.

Ngô Cảnh An nghi hoặc mà liếc nhìn màn hình di động, đệt, lại là oan gia!

Oan gia cười nói, \”Sinh nhật à, sao không nói sớm, gặp mặt đi, tôi giúp cậu chúc mừng!\”

Ngô Cảnh An tức giận rống, \”Lỗ tai cậu có vấn đề à, tôi đã nói là bỏ đi!\”

\”Vì sao chứ? Đã sắp ba mươi, không nên chúc mừng một chút sao?\”

\”Chúc mừng cái gì lại đi chúc mừng ba mươi, cậu thiếu đức vừa vừa thôi!\”

\”Ha ha, đi, mặc kệ cậu đồng ý hay không, sự thật vẫn là thế, được rồi, đổi cách nói khác, không nói chúc mừng, nói tạm biệt được chưa, tạm biệt năm qua, nói thế nào cũng là lớn thêm một tuổi.\”

\”Cmn cậu cứ chọc ngoáy đi, chờ lúc cậu ba mươi, tôi…\”

Ngô Cảnh An nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn đem lời này nuốt lại vào bụng. Lúc hắn ba mươi, mặc kệ có cùng với Lâm Giai Giai hay không, đều không liên quan gì tới mình. Ở khu nhà cao cấp, uống champagne, sao còn có thể giao tiếp cùng anh?

\”Cậu thế nào? Có phải chỉ có thể nghĩ đến tục chiêu lấy bánh ngọt ụp vào đầu tôi nên ngại nói không, hừ, ba mươi phút sau đến dưới lầu đón cậu, nhanh lên đi!\”

Người kia không đợi anh kháng nghị, thẳng thắn cúp điện thoại.

Ngô Cảnh An mắng vào điện thoại vài tiếng, không tình nguyện mà rời khỏi ổ chăn, đứng lên đánh răng rửa mặt thay quần áo ra cửa.

Hứa Huy đến đúng giờ làm Ngô Cảnh An có chút kinh ngạc nho nhỏ, nha, khó có hôm thiếu gia đúng giờ.

Lên xe, Ngô Cảnh An hỏi, \”Đi đâu?\”Hứa Huy cười, \”Người sinh nhật muốn đi nơi nào tổ chức đây?\”

Ngô Cảnh An bật cười, \”Cậu thật đúng là không có việc gì làm, cậu đã thấy bao nhiêu đàn ông ba mươi không nhỏ không già đi làm sinh nhật, muốn để người ta nói ấu trĩ hay là giả thâm trầm đây?\”

Hứa Huy không vui nhăn mi, \”Cậu thật là bận rộn quá đấy, bản thân vui vẻ là được, quan tâm người khác nghĩ gì làm gì, ăn no rửng mỡ, chỉ là một tổ chức một bữa sinh nhật, có gì mà lắm chuyện thế!\”

Ngô Cảnh An cảm thấy sửng sốt, chậm rãi quay đầu nhìn người bên cạnh.

Góc nghiêng khuôn mặt Hứa Huy bị ánh sáng rạng rỡ ấm áp khắc họa thành kiên nghị mà hoàn mỹ, Ngô Cảnh An mạnh mẽ quay đầu nhắm mắt lại.

Tay cầm thuốc lá nắm chặt, lòng, không tự chủ được mà không ngừng kinh hoàng.

Anh, có khả năng, cách điên rồ không còn xa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.