Tan tầm điểm danh xong, Đại Cương vẻ mặt như kẻ trộm cười ôm lấy anh, \”Người anh em hôm nay đi với tôi đi!\”
\”Đi đâu?\”\”Đi rồi sẽ biết.\”
\”Không đi được không?\”
\”Không được, không nhận ra tôi đang bắt cóc à?\”
Bị đoàn người bắt cóc đến khách sạn, nhìn thấy người sớm chờ ở đó, Ngô Cảnh An mới biết mình thực sự lên nhầm thuyền giặc.
Tới khi ngồi xuống vẫn bị Khổng Tân oán giận, sau đó lại kéo tay người bên cạnh đòi đổi chỗ, anh suýt chút nữa bị nước miếng dìm chết đuối.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Hứa Huy bưng chén rượu đứng dậy, cười nói, \”Hôm nay mời mọi người ra đây không vì chuyện gì khác, chủ yếu là thời gian trước tôi cùng Ngô Cảnh An mâu thuẫn làm phiền toái mọi người, chén đầu này tôi kính mọi người, xem như cảm ơn.\” Vừa dứt lời, một ly rượu đã vào bụng.
Ngô Cảnh An không tình nguyện mà nâng chén rượu, trong lòng nói thầm, trong hồ lô tên nhà giàu này lại tính toán bán thuốc gì đây không biết.
Dù sao cũng không phải chuyện tốt.
Cũng đừng nghĩ Ngô Cảnh An lòng dạ hẹp hòi, theo lý mà nói, một người vừa đánh nhau với anh đồng thời lại tăm tia bạn gái anh, anh sẽ tốt bụng mà giúp hắn sau đó lại mời hắn ăn cơm sao, cứ như vậy mà biến chiến tranh thành tơ lụa sao?
Hừ hừ hừ, nếu không phải vì Lâm Giai Giai, Ngô Cảnh An cùng Hứa Huy chính là hai kẻ xa lạ tám đời cũng chẳng liên quan.
Hiện tại dù không phải người xa lạ, Ngô Cảnh An cũng không tự thếp vàng lên mặt mà cho rằng bọn họ là bạn bè.
Hứa Huy không phải đã nói sao, người cũng chia ba bảy loại, loại người hạ đẳng như anh cũng chỉ có thể cùng người hạ đẳng khác kết giao bạn bè, về phần Hứa công tử, kiếp sau, kiếp sau nữa, kiếp sau sau nữa cũng với không tới.
Cho nên, trong mắt Ngô Cảnh An, bữa rượu này không thể nghi ngờ là một bữa Hồng Môn Yến
(Trong văn hóa Trung Quốc, thuật ngữ Hồng Môn Yến được sử dụng theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm.)
Không được, hôm nay dù thế nào anh cũng không thể uống nhiều, giờ giờ phút phút bảo trì thanh tỉnh để nhanh chóng chạy trốn.
Lời Hứa Huy nói làm mọi người nhiệt huyết sôi trào, một đám nâng chén, uống cùng Hứa Huy.
Người nói Hứa thiếu đủ nhiệt tình, đủ nghĩa khí, thật là anh hùng, chúng tiểu nhân bội phục.
Người lại nói anh Hứa có khí độ, không câu nệ tiểu tiết, tương lai chắc chắn sẽ thành nhân vật lớn.
Ngươi một ly ta một ly mà kính Hứa Huy, thẳng đến khi tên con nhà giàu kia bưng chén rượu, ánh mắt phiêu về phía Ngô Cảnh An bên này, trước mắt bao người, nói một câu như sấm đánh bên tai.
\”Cảnh An, cậu còn giận tôi sao?\”
\”Oanh\” một tiếng, đầu óc Ngô Cảnh An chết máy.
Anh thấy tên nhà giàu kia híp mắt lại cười với mình, cười đến độ cảnh xuân sáng lạn, mê chết người không đền mạng.Một tiếng Cảnh An kia, ngọt ngào thân mật như gọi tình nhân.
Tên nhãi này, tuyệt đối cmn cố ý!
Cũng mặc kệ anh giải thích thế nào, vẫn bị mọi người ồn ào như sóng triều bao phủ.
Vì thế, kế tiếp, đầu mâu đều chỉ về phía bị ép bất đắc dĩ kia, Ngô Cảnh An ủ rũ.
\”Nha, Cảnh An, như thế nào còn không uống nha, cậu không thoải mái sao, không có việc gì, để Hứa thiếu giúp cậu uống!\”
\”Cảnh Aaannnnnnnn, nào, đến đây anh thương!\”
\”Đại Cương, cậu nghĩ hay quá đấy, Cảnh An là để cậu gọi sao, đó là từ chuyên dụng của Hứa thiếu, còn \”đến anh thương\”, không thấy Hứa thiếu đang nhìn chằm chằm cậu sao, thành thật chút đi!\”
\”Cảnh An, cậu với Hứa thiếu cũng coi như không đánh không quen biết, đến đây, truyền cho tiểu đệ hai chiêu, cậu dùng ngực hay là dùng mông quyến rũ anh Hứa của tôi vậy?\”
\”Cảnh An, Cảnh An, Cảnh An Cảnh An Cảnh An, mẹ nó, sao trước đây tôi không biết cậu hấp dẫn vậy nhỉ?\”
Ngô Cảnh An cắn răng, một nhẫn, hai nhẫn, ba nhẫn, ***, mấy người này có thôi hay không!
Đại Cương uống say, ợ một tiếng, cười hắc hắc quái dị nói: \”Cảnh An, cậu nói sao cậu lại là nam chứ, cậu mà là nữ, anh Hứa còn không bỏ qua Lâm Giai Giai lấy cậu về nhà ấy chứ.\”
Lời này nói xong, cho dù là Đại Cương uống say cũng hiểu được là không ổn, hối hận đến nỗi muốn cho mình vài cái bạt tai.
Vui đùa thì vui đùa, nhưng nhắc tới Lâm Giai Giai, ai biết vị chủ tiệc âm tình bất định kia có thể nổi cái chứng gì không! Phải biết là sở dĩ gã với Ngô Cảnh An mâu thuẫn cũng là vì Lâm Giai Giai.
Mọi người cũng nhận ra điểm này, đều rất ăn ý mà không nói chuyện nữa, cẩn thận quan sát người đàn ông đã uống đến có chút choáng váng ngồi ở chủ vị kia.
Ngô Cảnh An ngẩng đầu, Hứa Huy đã đến ngồi trước mặt anh, thân mình lắc la lắc lư, giống như giây tiếp theo sẽ ngã quỵ trên mặt đất.
Khổng Tân ho khụ hai tiếng đi ra hòa giải, \”Tôi nói này, Đại Cương, cậu uống nhiều quá nói bậy bạ gì đấy, nên phạt rượu, phạt rượu, nhanh, còn dư lại nửa bình này phần cậu cả đấy!\”
Đại Cương hào sảng vỗ ngực, \”Này tính là gì, tôi…\”
Lời còn chưa dứt đã bị người cắt ngang, chỉ thấy người ngồi lung lay sắp đổ trên ghế kia hơi ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng nhìn mọi người, ngữ điệu lè nhè mà nói, \”Đại Cương nói cũng không sai,\” đôi mắt nhỏ u oán phiêu phiêu liếc sang Ngô Cảnh An bên này, dài giọng mà kêu tên anh, \”Cảnh An, cậu nói xem, sao cậu lại là đàn ông chứ, cậu chuyển giới đi, tôi chờ cậu, chỉ cần, cậu đem cái kia cắt đi, cậu liền thành người của tôi!\”
Tên nhà giàu kia vừa nói xong, đám người kia liền cười toáng lên, điên cuồng kêu gào, hầu như đè lên người thanh tỉnh duy nhất còn lại.
\”Nhanh, đóng cửa, lấy dao lại đây.\”
\”Cái kia, ai ai ai, cởi quần cậu ta ra, để ông đây tự tay cắt.\”\”Mau đến xem mau đến xem, thái giám mới xuất lô, không nhìn đừng tiếc nha!\”
\”Không có dao, dùng dĩa ăn được không?\”
\”Đi, cắt xuống ta đem nướng ăn.\”
\”Đệt, cậu có nuốt trôi không?\”
\”Đừng quên rượu xái với hồ tiêu, cũng là một món nha!\”
Người một bàn náo loạn đến ba giờ mới coi như kết thúc, Hứa Huy lảo đảo tựa vào cửa khách sạn, đặc biệt thành khẩn hỏi một đám quỷ rượu: \”Hôm nay tôi uống rượu, không thể lái xe, ngủ đâu bây giờ?\”
Đại Cương mắt cũng không mở liền vỗ vỗ ngực, nói: \”Theo tôi, anh Hứa yên tâm, tôi đem giường lớn nhường cho anh.\”
Khổng Tân cũng nói, \”Nếu không đi nhà tôi đi, nhà tôi gần đây.\”