[ Đam Mỹ ] Có Giỏi Bẻ Thẳng Tôi – Chương 139: Phiên ngoại: Socola của tôi (hạ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 7 tháng trước

[ Đam Mỹ ] Có Giỏi Bẻ Thẳng Tôi - Chương 139: Phiên ngoại: Socola của tôi (hạ)

Khi Hách Thời về đến nhà, dì Phương giúp việc đang ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa tối, mẹ đang ở trong vườn chăm sóc hoa cỏ.

Ba tan tầm gặp gỡ Vi Vi, hai người cùng nhau vào nhà, mẹ vui vẻ kéo tay con dâu nói việc nhà, ba ngồi trên ghế sa lông thỉnh thoảng chêm vào vài câu.

Một cảnh tượng hòa thuận vui vẻ.

Hách Thời chỉ cần ngồi ở chỗ kia, không nói câu nào, cũng là cái làm nền hoàn mĩ.

Sau bữa cơm chiều, đưa Vi Vi trở về nhà, Hách Thời đi vào phòng, không bật đèn, ngồi lẳng lặng trong bóng tối một hồi lâu.Từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, hắn giống như làm một giấc mộng thật dài thật lâu.

Trong mộng không bao lâu sau hắn cùng Kiều Chí Bân, trong mộng có tình yêu không thể nói ra của bọn họ.

Cậu trai trong mộng ở dưới ánh mặt trời cười tùy ý trương dương, cậu trai trong mộng dịu dàng gọi hắn Socola, Socola…

Thống khổ nảy lên trong lòng, hắn không dám nghĩ nữa.

Lấy từ trong túi ra di động người nọ đã không dùng hơn một năm.

Màn hình chờ, là một khối Socola viết HERSHEY\’S.

Mũi đau xót, hắn nhắm mắt lại chờ một lát mới cầm lại di động lần nữa.

Ảnh chụp bên trong rất ít, chủ yếu là vài bức ảnh phong cảnh, duy nhất có vài bức nhân vật trong bức ảnh chụp có chút mơ hồ, giống như là ảnh chụp thời xưa.

Trong ảnh chụp vĩnh viễn có một nhân vật chính không thay đổi.

Đó là người duy nhất cậu yêu trong nhân sinh ngắn ngủi, là người yêu cậu cho đến chết cũng không quên.

Hách Thời rời khỏi album ảnh, mở trình phát nhạc.

Quả nhiên như người phụ nữ nói, bên trong chỉ có một ca khúc, không ngừng lặp lại, hát gần mười năm.

Đè xuống nút Play, khi nhạc đệm vang lên, trái tim của hắn nháy mắt bị nhéo lên.

Bài hát này…

Cậu thế mà, thế mà…

Sau giờ ngọ giữa hè, ngoài cửa sổ ồn ào tiếng ve, trên đỉnh đầu quạt trần thổi vù vù, Hách Thời hai mươi tuổi đứng bên giường, hắng giọng một cái, gật gật đầu với Kiều Chí Bân.

Kiều Chí Bân bấm xuống nút ghi âm.

Có một cái cửa sổ nào.

Có thể làm người ta nhìn không dứt

Nhìn một nơi phồn hoa thì ra giống như một giấc mộng

Thanh âm cậu trai không tính là dễ nghe, lại hát đến nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào.

Cậu trai ngồi bên cạnh hắn si ngốc nhìn khuôn mặt trẻ tuổi, đẹp trai lại căng thẳng vì khẩn trương kia.

Hách Thời đặt di động ở bên cạnh, dựa vào âm nhạc hơi thương cảm chảy xuôi, mở máy tính.

Trước khi người phụ nữ rời đi nhắc đến Twitter của Kiều Chí Bân.

Dựa vào địa chỉ người phụ nữ kia đưa, hắn mở ra cánh cửa khóa kia.

Đó là thế giới của Kiều Chí Bân, một thế giới hắn không có cách nào xông vào.

Kiều Chí Bân mới tới nước Mỹ, buồn bực không vui, chị gái an bài trường học cho cậu, bởi vì công việc bận rộn cũng không thể bận tâm đến cậu quá nhiều.

Kiều Chí Bân mỗi ngày lặp lại cuộc sống ba điểm một đường: ký túc xá, phòng học, thư viện.

Cậu sẽ giống như đứa ngốc đi khắp mấy tầng lầu thư viện, muốn tìm đến thân ảnh quen thuộc kia sẽ ngồi ở gác chuông cao cao nhìn mặt cỏ trống rống sẽ theo bản năng mua hai phần cơm, nói với vị trí trống trơn bên cạnh một câu, Socola, ăn cơm.Lúc khổ sở đến chịu không nổi, cậu sẽ chạy đến bờ sông khóc to một hồi.

Khóc cho đoạn ái tình vô tật mà chết kia của cậu, khóc vì Socola mà cậu không thể nào gặp lại.

Sớm biết là loại kết cục này, thật không nên bỏ vào nhiều tình cảm như thế.

Hiện tại, ai có thể đến dạy cậu làm cách nào thu về.

Nước mắt chảy khô, thương tâm lại vẫn như cũ không tản ra được.

Mãi đến một ngày, cậu gặp một dãy Socola trong siêu thị.

Rất nhiều thương hiệu cậu không biết, các kiểu đóng gói, mùi hương nồng đậm, cậu không tự giác mà đi tới, dừng lại trước mặt một hộp Socola.

Hershey\’s.

Cậu bị cái tên này nắm chặt ánh mắt, hǎo shí, Hách Thời, cậu không kìm được lòng mà vươn tay.

Nhân viên cửa hàng giới thiệu với cậu, loại Socola này hương vị rất ngon, hơn nữa giá cũng rẻ.

Cậu mua cả một hộp lớn, sau khi trở lại ký túc xá, thả toàn bộ xuống giường, ngơ ngác nhìn, ngơ ngác cười.

Cậu nhất định là ma quỷ, còn muốn dùng phương thức này bắt lấy Socola của cậu.

Ngày hôm sau, cậu chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố, tìm kiếm các loại các khẩu vị Socola.

Một đống lớn, cậu đóng gói thành thùng, muốn gửi về trong nước, dành cho cậu trai có chứng tụt huyết áp lúc nào cũng chuẩn bị sẵn chút Socola trong túi kia.

Xúc động qua đi, khi tỉnh táo lại cậu hủy thùng đi, những gói Socola rơi ra.

Cậu mở ra một khối Socola hình trái tim, bỏ vào trong miệng.

Hương thơm nồng đậm, vị đắng nhẹ cùng vị ngọt kích thích nơi đầu lưỡi.

Thùng Socola cuối cùng cũng không gửi đi, bị cậu mỗi ngày một khối ăn sạch.

Có người khóc

Có người cười

Có người thua

Có người già

Đến kết cục

Còn không phải giống nhau.

Twitter của Kiều Chí Bân giống như là nhật ký, hàng chữ ngắn ngủn ghi lại mỗi chỗ cậu từng đi, mỗi người bạn cậu quen, có vui vẻ, có phiền não, có hạnh phúc, có bi thương.

Mỗi một ngày, mỗi một ngày, mặc kệ nội dung ngắn thế nào, cuối cùng cậu đều sẽ viết xuống tên của một loại Socola.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.