Khi còn bé Kiều Chí Bân chính là một đứa bé cả gan làm loạn, làm cha mẹ đau đầu.
Lúc bảy tuổi cưỡi xe đạp người lớn mang theo một bang trẻ con trong ngõ vọt vào trận doanh của một đám lưu manh hay thu phí \”bảo hộ\”.
Tên nhãi họ Kiều bị đánh đến thật thảm hung tợn trừng to đôi mắt, qua loa lau máu mũi chảy ra, nói với tên lưu manh nắm tóc mình: \”Đến đây đi, lại đến đây đánh đi, mày giỏi mày đánh chết tao, không dám đánh chết tao còn sẽ lại đến tìm mày. Một lần hai lần đánh không lại mày, mười lần hai mươi lần ai thua ai thắng còn không nhất định đâu, đến lúc đó tao sẽ trả lại gấp bội cho mày. Tao cho mày biết, đừng hòng lấy được tiền từ bất cứ người nào trong số chúng tao, chúng tao một đồng tiền cũng không cho chúng mày. Mọi người nghe kỹ, chúng ta không cần sợ bọn chúng, cắn chặt răng cho tao, ai dám khóc đó không phải anh em. Bọn họ nhiều lắm là động động nắm tay, không ai dám đánh chết chúng ta, ông đây mới không sợ chúng mày, đến đây!\”Trận chiến dịch nghiêng về một phía này, tuy rằng quá trình rất thảm thiết, kết cục lại là ngoài ý muốn thắng lợi.
Từ đó về sau, nhóm côn đồ đó không đến tìm bọn họ nữa, Kiều Chí Bân cả gan làm loạn cũng thành thủ lĩnh của nhóm bạn nhỏ.
Năm lên cấp ba, cha mẹ qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ.
Chị gái vừa ra nước ngoài đang ở trong giai đoạn quan trọng của cuộc thi, Kiều Chí Bân không thông báo cho cô, cùng vài người thân thích lo liệu xong hậu sự.
Thời điểm gác đêm cậu rót cho mình chén rượu đầu tiên trong đời, bưng cái chén mỉm cười nói với di ảnh cha mẹ, ba, mẹ, hai người yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho mình, thi lên đại học, tìm một công việc tốt, gặp một người mình thích sống cả đời, hai người cứ việc ở trên trời xem là được.
Khai giảng đại học, cậu cõng bọc hành lý một mình đi tới Đại học S hướng tới đã lâu.
Làm bạn cùng phòng với một kẻ tên là Hách Thời.
Nói thế nào nhỉ, Hách Thời chính là con ngoan, đệ tử tốt trong mắt người lớn, hàng xóm, thầy cô.
Chẳng qua, mọi người không nên bị biểu tượng của hắn lừa gạt.
Kỳ thật người này bình thường siêu làm biếng, không đến một phút cuối cùng tuyệt đối không rời giường, thời điểm đó quan hệ của bọn họ coi như không tồi, liền ước định giúp nhau chỉnh lý giường, mua cơm, chiếm chỗ.
Nói là giúp nhau, đến cuối cùng toàn là cậu làm.
Bạn học Tiểu Kiều giận không nén được, hết lần này đến lần khác nhắc nhở hắn, mà hắn luôn bày ra khuôn mặt tươi cười dịu dàng ấm áp, ấy, đến lượt tớ sao, nhưng làm thế nào bây giờ, hội học sinh có hoạt động, không đi nữa sẽ chậm mất. Xin lỗi, nhờ cậu vậy!
Bạn học Tiểu Kiều ở trong lòng tức giận mắng: mẹ, cậu buổi sáng dậy sớm một phút đồng hồ sẽ chết sao!
Sau đó, bạn học Tiểu Kiều đột nhiên nhanh trí, đưa ra biện pháp chơi đoán số sau lại, bạn học Tiểu Kiều mới phát hiện chơi đoán số là một kỹ năng sống sau nữa, bạn học Tiểu Kiều mỗi ngày đều phải giúp hắn chỉnh lý giường, mua cơm, chiếm chỗ.
Mẹ, ai nói chơi đoán số có xác suất 50%, 50% của tôi đâu, bị hắn ăn sao, đưa tôi 50, 50, 50…
Một năm sau, bạn học Tiểu Kiều cần lao nghiêm túc chiếm được chứng nhận bảo mẫu tốt từ bạn học Hách Thời.
Kiều Chí Bân, nghe điện thoại.
Tới đây tới đây.
Kiều Chí Bân, rót cốc nước.
Cẩn thận nóng.
Kiều Chí Bân, đem giấy tới.
Đến đây, lau PP đến đây, ngoan… (Hách Thời: Cút!!!)
(PP: tiếng lóng chỉ mông)
Liêu Thắng Anh cùng phòng không vui lòng: Mẹ, các người muốn show ân ái cũng chờ lúc phòng ngủ không người được không, ông đây vừa thất tình, đừng kích thích ông, nếu không ông đây tinh thần thất thường cho hai người xem.Kiều Chí Bân hai mươi tuổi hết sức chiều chuộng Socola của cậu.
Lúc đến tảo mộ cho cha mẹ, cậu đối diện với ảnh chụp thân nhân trên bia mộ nói, ba, mẹ, con hình như làm lộn trình tự rồi, còn chưa tốt nghiệp đã tìm được người mình thích, còn là một tên con trai, rất không xong phải không! Nhưng mà, con sẽ đối với cậu ấy thật tốt, tương lai, nếu có cơ hội, nhất định sẽ mang đến cho hai người nhìn xem. Ba, ba cỗ vũ cho con nhé! Mẹ, nhất định phải phù hộ con đón được người đến cho hai người nhìn.
Trong bữa tiệc tối trường học tổ chức, Hách Thời làm đại biểu hội học sinh phải đóng góp một tiết mục.
Hách Thời chọn ca hát, vẫn là một khúc tình ca cũ rích.
Bạn ơi đừng khóc.
Giọng hát của Kiều Chí Bân hay nổi danh cả khoa, còn có lần được khen là hoàng tử tình ca.
Người nào đó ca hát không được bắt đầu nóng nảy, tóm bảo mẫu nhà hắn bắt phụ đạo âm nhạc.
Cũng may sau vài ngày huấn luyện đột kích, cơ bản là không trật nhạc, nhưng vẫn luôn có vài âm không quá chuẩn.
Kiều Chí Bân lấy ipod, hát đầy đủ một lần, ghi lại tự mình nghe một chút tìm cảm giác.
Cùng ngày tiệc tối, bài ca của Hách Thời mặc dù không đến mức làm người ghét bỏ, nhưng cũng không dễ nghe đến đâu.
Kiều Chí Bân lại ngồi ở dưới đài nghiêm túc lắng nghe, mỗi một âm phù, mỗi một chữ, giống như đó là bài ca đẹp nhất trên đời.
Người trên đài nháy mắt mấy cái với cậu, khó được lộ ra một nụ cười bướng bỉnh.
Kiều Chí Bân chết chìm trong nụ cười này, cả đời, không trốn được.
Lúc nghỉ, Kiều Chí Bân không về nhà, ở lại thành phố S làm công nhật, thỉnh thoảng hẹn Hách Thời đến thư viện ngồi một chút.
Đến lần thứ ba nhỏ giọng nói chuyện với nhau bị người khác xem thường, bọn họ đổi sang chuyền giấy.
Hách Thời đọc sách rất nghiêm túc, những điều luật tối nghĩa khó hiểu sau khi từ miệng hắn thảo luận ra cũng sẽ trở nên êm tai.
Kiều Chí Bân đưa tờ giấy qua, thường phải chờ đến mười phút sau mới có thể được đáp lại.
Mà bình thường đều là ngắn gọn hai ba chữ.
Trên xe bus đi về, Hách Thời phất phất tay với cậu, mau trở về đi thôi, trời lạnh lắm.
Kiều Chí Bân cười gật gật đầu.
Lái xe đi rồi, Kiều Chí Bân đi dọc theo lộ tuyến xe bus đi bộ từng bước từng bước, tốn hơn một giờ đến dưới lầu nhà Hách Thời, ngẩng đầu nhìn lên, trên phiến cửa sổ nho nhỏ đang sáng kia.
Cậu tưởng tượng Hách Thời có lẽ đang ngồi cạnh cửa sổ bàn học nhìn sách một lát, đang nằm trong ổ chăn ấm áp nghe tiếng Anh, hoặc là, sẽ ngẫu nhiên nghĩ đến cậu.
Mãi đến khi ngọn đèn kia tắt đi, cậu mới thu hồi ánh mắt, đeo tai nghe điện thoại lên, đi đến trường học.
Bên tai, vẫn luôn vang bài hát Bạn ơi đừng khóc không dễ nghe bao nhiêu kia.Một ngày học kỳ một năm ba, Hứa Huy mời ăn cơm, bọn họ đều đi.
Bạn gái lúc đó của Hứa Huy muốn tác hợp cho cô bạn thân với Kiều Chí Bân, kéo bọn họ ngồi gần nhau, nói vài câu mờ ám không rõ.
Có người hỏi Hách Thời: Thân mật nhà mày bị bắt cóc rồi, mày là chính quy phu nhân còn không mau đứng ra nói hai câu.