Nguồn : https://kuroisblack19.wordpress.com/cái-toi-thích-và-muón/co-giap-khe-uoc-no-dai/
Edit: Kuro
Chương 42 – Nổi giận
Nguyên Tích hoàn toàn hóa thạch tại chỗ, ánh mắt của hắn cứng đờ rơi lên người La Tiểu Lâu, cho đến khi La Tiểu Lâu cảm thấy có gì đó bất thường thì lùi lại, hắn mới túm lấy cổ áo cậu, gầm lên: \”Chết tiệt, em vừa nói cái gì thế hả?!\”
La Tiểu Lâu bị ghì chặt đến nỗi sắp không thở nổi, kế hoạch báo đáp ban đầu của cậu phức tạp lay động lòng người ổn lắm cơ mà! Thế nhưng rõ ràng là cậu đã nói thật lòng! Không thể trách cậu được, thật sự là do Nguyên Tích đã kích động cho cậu trước đấy chứ.
\”Em muốn phá khế ước, hóa ra là muốn giải trừ khế ước!\” Giọng nói u ám của Nguyên Tích vang lên, ánh mắt phẫn nộ khiến người khác phải hãi hùng, \”Em — em phí nhiều tâm tư dụ dỗ tôi chính là vì muốn giải trừ khế ước?\”
La Tiểu Lâu cố gắng lắc đầu, lắp bắp: \”Không, không phải, em làm tất cả điều này là vì thật lòng. Sinh nhật của anh, em chuẩn bị quà, từ rất lâu rồi. Em không có ý đó, chỉ là hiểu lầm thôi. Ý của em là, anh thấy chúng ta tốt với nhau như thế này rồi, tại sao không châm chước một chút, dù sao ai cũng có tình yêu tự do ah — Này, này! Cho dù không đồng ý thì cũng nên nói chuyện tử tế…\”
Trời ơi, mình nói sai cái gì rồi ư? Nguyên Tích sẽ giết mình mất!
Không nghi ngờ gì hơn, những lời này một lần nữa châm ngòi cho sự tức giận vốn đang phập phừng của Nguyên Tích bùng nổ thành cơn điên cuồng, hắn đẩy ngã cậu lên tường, vẻ mặt đáng sợ khiến người ta hồn xiêu phách lạc, hung tợn quát, \”Mơ tưởng! Tôi không đồng ý! Cho dù cậu có làm gì thì tôi cũng sẽ không giải trừ khế ước, với lại, cũng không có cách nào giải trừ được đâu! Nếu như cậu thực sự muốn tự do —\”
Bàn tay Nguyên Tích túm cổ áo của La Tiểu Lâu bắt đầu di lên yết hầu cậu, nơi yếu ớt nhất của con người, chỉ cần nhẹ nhàng dùng một chút lực, kẻ khiến hắn tức giận điên cuồng này sẽ ngay lập tức biến mất.
Nguyên Tích bắt đầu cố gắng bình ổn lại, sắc mặt đỏ bừng của La Tiểu Lâu dần chuyển sang trắng bệch, ngay tức khắc sẽ kết thúc! Kết thúc? Trong đầu Nguyên Tích bỗng hiện lên hình ảnh La Tiểu Lâu bận rộn trong phòng bếp, dáng dấp cậu rúc vào người hắn trên giường, vẻ mặt đỏ ửng nhưng vẫn vội vàng giúp hắn… Động tác của Nguyên Tích đột nhiên ngừng lại, tia máu phẫn nộ cuồn cuộn trong mắt cũng nhạt dần, trong một khắc mịt mùng và mất lý trí, hắn muốn giết cậu.
Con người nhỏ bé mà ngu xuẩn này, căn bản không đáng cho mình tức giận, đúng là phí phạm tình cảm của mình — Nếu như người nhà mà biết mình có một tên nô lệ đã không nghe lời lại còn nuôi vọng tưởng bỏ trốn này thì nhất định sẽ cười mình chết mất.