[Đam Mỹ] Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi – Do Đại Đích Yên – 30-41 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi – Do Đại Đích Yên - 30-41

Edit: Shuang Yan

Nguồn: https://shuangyan91.wordpress.com/2012/02/26/mục-lục-cơ-giap-khế-ước-no-lệ/

CHƯƠNG30 – Ý THỨC

Tiếp tục? Tại sao phải tiếp tục? La Tiểu Lâu không rõ lắm, nhưng trong tình trạng khẩn trương cực độ này, cậu không thể phân tích, chỉ dựa vào bản năng làm theo chỉ thị kia.

Không thể dừng lại, phải nhanh, nhanh hơn nữa! Đồng hồ tốc độ phía bên trái màn hình rốt cuộc cũng tăng lên. Tám mươi chín, chín mươi, chín mươi mốt…

Đồng hồ tốc độ bỗng nhiên chuyển thành màu đỏ, La Tiểu Lâu ngẩn ra, ánh mắt nhìn chằm chằm đồng hồ tốc độ, nhưng ngón tay vẫn không hề dừng lại. Sau vô số lần luyện tập đi luyện tập lại, cậu đã nhớ kĩ vài phím ấn căn bản này.

Màu đỏ tươi đẹp kia tựa hồ đã dời đi cảm giác đau đớn trong đầu cậu, dần dần đau đớn biến thành sôi trào, tựa như có thứ gì đó đang bắt đầu khởi động trong não bộ.

Mồ hôi trên trán chảy qua lông mi, cũng có vài giọt chảy dọc theo hai má, nhưng La Tiểu Lâu hoàn toàn không có cảm giác, nhìn chằm chằm đồng hồ tốc độ không chớp mắt, giống như đó là một mục tiêu vô hình, chỉ cần đạt đến cao nhất là những ngón tay của cậu có thể thoát khỏi đau đớn, có thể nghỉ ngơi.

Vì mục tiêu kia, ngón tay của La Tiểu Lâu lại vô thức tăng tốc, nếu dùng mắt thường chỉ có thể trông thấy bóng ảnh mờ nhạt của những ngón tay hiện lên trên bàn phím.

Chín mươi chín, một trăm!

La Tiểu Lâu chỉ cảm thấy trong đầu oanh một tiếng như có thứ gì đó nổ tung, cảm giác đau đớn như xuyên thấu vào tận tâm can bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một cảm giác thoải mái ấm áp dào dạt vui vẻ.

La Tiểu Lâu ngồi tại chỗ thở hổn hển, trời ạ, loại huấn luyện này thật là biến thái, sau này cậu sẽ không bao giờ dám âm thầm cười nhạo những chiến sĩ cơ giáp này nữa, bọn họ thật sự vất vả. La Tiểu Lâu ấn nút thoát ra, trước mắt tối sầm, sau đó mở cửa khoang thuyền, hữu khí vô lực chui ra ngoài.

La Tiểu Lâu tùy tiện tìm một chỗ ngồi dựa vào khoang thuyền mô phỏng, xem ra Nguyên Tích còn đang luyện tập, hiện tại quần áo của cậu ướt đẫm, ngay cả cử động một đầu ngón tay cũng không muốn.

La Tiểu Lâu hơi hơi nhắm mắt lại, ngay khi sắp thiếp đi cậu chợt nghe một âm thanh kêu lên: \”Trời ạ, cậu cư nhiên thật sự đột phá, ý thức nguyên lực đạt tới giai đoạn đầu tiên, úc, thật là một việc khiến kẻ khác phải cảm động, cư nhiên tôi trong lúc sinh thời lại có thể chứng kiến một cuộc đột phá như vậy.\”

La Tiểu Lâu chỉ cảm thấy bản thân như bị loại ngữ khí cảm động này hung hăng nện vào, cậu cố gắng trừng mắt nhìn nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu không mở lên nổi.

\”125, là ngươi sao? Làm ơn dùng ngữ khí bình thường đi, ngươi là não bộ nhân tạo chứ không hẳn là nhân loại. Hơn nữa, ngươi nói vậy là có ý gì? Ta không hiểu lắm, vừa rồi là ngươi bảo ta tiếp tục hả?\” La Tiểu Lâu mệt mỏi hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.