Hàng ngày Thẩm Trường Trạch rời giường lúc 4 giờ sáng, \”cơm khai vị\” đã định trước bữa sáng là mang 20 kg chạy 10 km, 100 cái hít đất, 100 lần nhảy ếch, 200 lần gập bụng và 50 cái đẩy người về phía trước.
Làm xong hết những thứ này mới được ăn cơm, cơm nước xong thì lại có huấn luyện khác.
Tuy rằng bây giờ nó mới có tám tuổi nhưng lượng huấn luyện thể lực trong ba năm cứ dần dần tăng lên, nếu không thì dù là một tân binh trưởng thành cũng không thể chịu được trình độ huấn luyện như vậy. Mỗi cuối tuần có ba ngày sẽ có một người lớn nào đó nhàn đến phát hoảng chơi đánh xáp lá cà kịch liệt với nó, xuống tay cũng càng ngày càng hiểm.
Ba năm liền nó chưa từng ngủ nướng, chưa từng có một ngày thiếu huấn luyện, vết thương da thịt trên người chưa từng ít đi. Cho dù là phát ra sốt cao, cho dù là lúc Thiện Minh giao nhiệm vụ hai ba tháng không được gặp người, trong căn cứ vẫn luôn có người giám sát nó. Chậm rãi, huấn luyện hàng ngày đã trở thành một bộ phận trong cuộc sống của nó.
Ngoài huấn luyện thể lực, giờ nó còn tinh thông tiếng Anh và tiếng Nga, trước mắt đang học tiếng Pháp và tiếng Ả Rập. Tri thức về súng ống đạn dược trong ba năm nay ngày nào cũng cuồn cuộn không ngừng đổ vào óc nó, thường thức về ẩn núp trinh sát, bắn, tập kích, phá, các hoàn cảnh tác chiến khác nhau, y học vân vân, đều là những thứ ngày nào nó cũng phải tiếp nhận.
Theo độ tuổi tăng lên, các hạng mục huấn luyện của nó cũng không ngừng gia tăng, ví dụ như chiều cao của nó bây giờ không đủ để lái xe, máy bay trực thăng, máy bay chiến đấu, xe tăng, thuyền, tàu ngầm; tố chất tâm lý của nó không đủ để nhận huấn luyện tra tấn tàn khốc, thân thể nó không thể chịu được huấn luyện kháng thuốc. Thiện Minh nóng lòng muốn nó lớn lên, chính đứa nhỏ cũng nóng lòng lớn lên, nó nóng lòng muốn nắm được trong tay cuộc sống của chính mình.
Hôm nay Thiện Minh thay ca cho Cosky, mang hai nhóm thân vệ quân mới đến đi huấn luyện dã ngoại, hắn đem cả Thẩm Trường Trạch theo .
Một đứa nhỏ tám tuổi và hai mươi tên thiếu niên đều mang phụ trọng hai mươi kg giống nhau, không ngừng chạy vòng quanh khu rừng. Thiện Minh cưỡi xe máy địa hình đi theo bên cạnh bọn họ, không ngừng dùng loa nhục nhã họ, \”Chúng mày là đàn bà hay sao mà vô dụng vậy, tốc độ như thế mà lên chiến trường thì đến chạy trốn chúng mày cũng là chậm nhất! Nhìn thằng nhỏ kia đi, chúng mày nên cảm thấy xấu hổ! Nếu sợ khổ thì đừng tham gia quân ngũ, nếu sợ chết thì tốt nhất đừng có sinh ra trên đời này, hoặc là giờ ta bắn mỗi đứa chúng mày một phát, thế là chúng mày có thể giải thoát rồi!\” (Khó đỡ anh, anh cưỡi xe máy mà còn bô bô to thế hả giời –.–||||)
\”Nếu có một người không thể chạy xong trong thời gian quy định thì toàn đội đều phải bị phạt, nếu quá một phần mười số người không hoàn thành nhiệm vụ, như vậy chúng mày phải mang phụ trọng chạy lại lần nữa.\”
\”Tăng tốc độ mau, lũ heo này, nếu muốn chứng minh cấp trên của chúng mày không phải mắt mù mới chọn chúng mày thì hãy giống đàn ông chỉ liếc mắt giơ chân, chạy hết đoạn đường còn lại!\”
Bọn họ đã đứt quãng mà chạy tới 30 km, mỗi người đều mồ hôi ướt đẫm, mệt mỏi không chịu nổi, gần như là nâng nhau mà đi. Thiện Minh thấy đứa nhỏ sắp không được thì mang nó lên xe, thân thể trẻ con không thể so với người trưởng thành, nếu vận động vượt quá sức chịu đựng một lần thì khả năng khôi phục sức khỏe kém người trưởng thành có thể tạo thành ảnh hưởng không thể cứu vãn, Thiện Minh hiểu được mình nên làm đúng theo trình tự.
Sau khi họ chạy hai vòng trong rừng, khi còn cách căn cứ khoảng 5,6 km, Cali gọi vào bộ đàm bảo hắn trở về một chuyến, muốn hắn mang bản phác thảo đao chiến đấu \”chó điên\” đã được cải tiến kia tới.
Cali vẫn luôn thích thanh đao đã cải tiến kia của Thiện Minh, cho rằng hắn thiết kế vừa thực dụng lại có sáng ý. Vừa lúc Cali phải đi Mĩ vì nhiệm vụ, hắn muốn đi tìm một thanh đao cải tiến thật tài tình, dựa theo sơ đồ phác thảo của Thiện Minh và yêu cầu của chính mình, muốn chế một thanh mã tấu.
Thiện Minh không ngờ hắn phải đi gấp như vậy, \”Tôi còn ở bên ngoài huấn luyện bộ đội, thế này đi, tôi bảo thằng nhóc trở về đưa cho cậu, nó biết ở đâu đấy.\”
Thiện Minh bảo Thẩm Trường Trạch dỡ mấy thứ trên người xuống để nó chạy về căn cứ một mình, đưa sơ đồ phác thảo cho Cali.
Đã không có hai mươi kg phụ trọng, lộ trình 5,6 km đối với đứa nhỏ mà nói rất thoải mái , quả thực nó giống như trút được gánh nặng mà chạy về căn cứ.
Bốn phía của căn cứ đều là rừng rậm, căn cứ do tường cao bốn mét và điện cao thế vòng quanh, bốn trạm gác phân biệt có một tòa tháp, đường lên toà tháp có bốn khẩu súng máy Gatling sáu nòng, vào cửa cần vân tay chứng thực. Căn cứ lính đánh thuê này giống như một tòa thành vững chắc, kể cả là người phục vụ mà tùy tiện đi lại thì đều có nguy cơ bị súng máy bắn thành thịt nát.
Khi đứa nhỏ chạy xuyên qua rừng rậm, đã thoáng nhìn thấy được một góc tòa tháp của căn cứ, đột nhiên nó ngửi thấy một mùi máu tươi.
Ba năm nay nó giải phẫu đến mười thi thể, ngửi qua các loại mùi hư thối ở các trình độ khác nhau, nó biết đây là mùi máu tươi.
Đứa nhỏ ngừng thở, nằm sấp trong bụi cỏ, dùng bả vai đỡ thân thể, đùi trong áp xuống đất, bò tới nơi phát ra mùi máu.
Người nhỏ nên động tĩnh cũng nhỏ, rất nhanh đã đi tới, phát hiện Goron đang đổ máu nằm trên bụi cỏ.
Goron là một người Nhật Bản, hai năm trước gia nhập \”Du Chuẩn\”, vóc người thấp bé, cực kì háo sắc, nhưng bản tính rất hòa nhã, một trong vài người lớn khó thấy có thể làm đứa nhỏ cười.
Đứa nhỏ nhìn người hắn đầy máu, ôm miệng đi tới, trước tiên thăm dò hơi thở của Goron, người còn sống, nhưng bởi vì mất máu nên hôn mê. Sườn bên phải có hai thanh đao xuyên qua, đầu bả vai bị bóc mất một miếng thịt, cánh tay bị chặt đứt, rũ vào người với một góc độ kì quái, vũ khí trên người đều bị cướp.
Xung quanh căn cứ lính đánh thuê đều là phạm vi của họ, có ai dám ở trước cửa nhà họ đả thương người?
Đứa nhỏ mở đôi mắt của Goron ra nhìn, sau đó nhẹ nhàng vỗ hai má hắn, \”Goron? Goron?\”
Goron không có bất cứ phản ứng nào.
Đứa nhỏ quyết định nhanh chóng chạy về căn cứ cầu cứu, nhưng nó vừa chống tay xuống đất định đứng lên thì liền cảm giác được một trận rung động trong lòng. Có một loại hàn ý giống như một con rắn tinh tế, bắt đầu nhìn từ cột sống của nó lên trên.
Không biết vì cái gì, trời sinh nó có thể dự cảm được nguy hiểm.
Nó không có cách nào hình dung loại cảm giác này, nó không nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy bất cứ cái gì, nhưng thực sự nó có thể cảm giác được, nó có thể cảm giác được gần đó có cái gì uy hiếp sinh mệnh nó, làm nó lạnh hết sống lưng.
Đứa nhỏ nhếch miệng, một lần nữa nằm sấp xuống mặt cỏ, quay một vòng lăn vào bụi cỏ bên cạnh, rời xa Goron.