Thiện Minh tắm rửa xong đi ra, trên bàn đã bày bốn món ăn, hắn đi qua thì thấy đều là đồ ăn thường gặp trên bàn cơm ở Tô Châu, còn có hai món ăn vặt và một món canh. Có thể chuẩn bị được nhiều thứ như vậy trong khoảng thời gian ngắn, hiệu suất của người ở đây thật là cao.
Thẩm Trường Trạch lấy cho hắn nửa bát canh, \”Trước đến uống ngụm canh đã.\”
Thiện Minh lắc lắc cái đầu ướt sũng đi tới, thuận tay giảm điều hòa thấp đi vài độ.
Thẩm Trường Trạch tự giác lấy khăn mặt lau tóc cho hắn, \”Cái tật xấu này của ba sao vẫn không sửa được vậy, tắm rửa xong không chịu lau tóc.\”
\”Phiền toái.\” Thiện Minh uống một ngụm canh đầu cá nấu đậu hũ màu trắng sữa, vị rất ngon, hương thơm quấn quít. Dạ dày của hắn đã lâu không được ăn đồ ăn được nấu nướng tỉ mỉ như vậy, hương vị xa xỉ này tác động lên vị giác thật sự làm người ta muốn ngừng mà không được, hắn uống mấy ngụm liền uống hết bát canh.
Thẩm Trường Trạch dùng khăn mặt lau khô hầu hết nước trên tóc hắn, đang định đi lấy máy sấy.
Thiện Minh giữ y ngồi xuống, \”Ăn cơm ăn cơm, như vậy mát mẻ hơn.\”
Thẩm Trường Trạch vuốt mái tóc ẩm ướt của hắn, \”Ba như vậy dễ bị cảm lắm.\”
\”Đạn cũng không làm ta chết được, cảm thì đã là gì, mau tới cùng ta ăn cơm, canh này thật con mẹ nó uống ngon.\” Thiện Minh gắp một miếng thịt đầy nước sốt đỏ au mê người nhét vào miệng, ngọt mà không ngấy, vào miệng liền tan, lập tức làm cho Thiện Minh ăn đến vui vẻ. Hắn ôm bát cơm thơm ngào ngạt bắt đầu ăn từng ngụm lớn.
Thẩm Trường Trạch nhìn hắn hăng hái như vậy, bản thân cũng ngồi xuống cao hứng ăn.
Thiện Minh gõ gõ bàn, \”Sao ở đây lại có cá bạc Thái Hồ?\”
\”Vận chuyển hàng không tới.\”
Thiện Minh ngẩn người, \”Làm sao mi biết ta muốn ăn?\”
Thẩm Trường Trạch ôn nhu nhìn hắn, \”Đương nhiên là cố ý chuẩn bị cho ba.\”
Thiện Minh cười, \”Nuôi mi đúng là không vô ích.\”
Thẩm Trường Trạch nhìn hắn ăn đến mỹ mãn, cảm thấy tim mình như được lấp đầy. Y thích mọi biểu cảm của ba, cho dù là hung ác kiêu ngạo hay là vô lại bốc đồng, mỗi dáng vẻ đều gợi cảm như vậy, phấn khích như vậy. Vừa nghĩ đến việc có thể có được hắn, hai người ngồi quanh bàn ăn vui vẻ ăn bữa cơm nóng hầm hập, y liền cảm thấy nhân sinh không còn gì tiếc nuối.
Ăn xong, Thiện Minh bỏ đũa xuống lau miệng, cái gì cũng không quản nữa, xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới giường Thẩm Trường Trạch nằm lăn ra, vuốt cái bụng no căng, cảm giác từ thân đến tâm đều thật thả lỏng.
Căn cứ được che giấu cho hắn biết mình rất an toàn, hơn nữa có Thẩm Trường Trạch trông cửa rồi, tính cảnh giác của hắn cũng đã hạ xuống thấp nhất, nằm ở trên giường mơ mơ màng màng ngủ mất.
Thẩm Trường Trạch tìm người thu dọn xong cơm chiều, trở lại phòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thiện Minh quấn khăn tắm nằm ngửa trên giường, đến chăn cũng không đắp, dường như đã ngủ.
Thẩm Trường Trạch nhìn gương mặt hơi ửng hồng của hắn, một cơn khát vọng khó tả nảy lên trong lòng. Y xoay người vọt vào phòng tắm tắm rửa, làn nước lạnh lẽo cũng không thể tiêu diệt dục vọng của y. Khi y đi ra khỏi phòng tắm, đúng lúc Thiện Minh trở mình, cái eo không có một tấc thịt thừa xoay thành một độ cong mềm dẻo xinh đẹp, sau đó kéo toàn bộ thân thể lật lại, đường cong kia hiện lên gợi cảm đến không nói nên lời.
Đầu óc Thẩm Trường Trạch nóng lên, thân thể trần trụi bước tới, sau đó chậm rãi lên giường.
Y vừa tới gần, Thiện Minh theo bản năng liền tỉnh. Mặc dù hắn biết nơi này rất an toàn nhưng kiếp sống lính đánh thuê nhiều năm làm hắn ở bất cứ đâu vào bất kì lúc nào cũng đều không thể trăm phần trăm đi vào giấc ngủ, đang ngủ chỉ vừa có người tới gần hắn sẽ lập tức tỉnh lại, sau đó theo thói quen định đi sờ vũ khí.
Chẳng qua lúc này hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, hắn nhìn Thẩm Trường Trạch một cái, dục vọng trong mắt đàn ông hắn tuyệt không xa lạ, huống chi dục vọng cuồng nhiệt trong mắt người đàn ông này đã in sâu vào trí óc hắn từ một đêm kia.
Thẩm Trường Trạch đè lên người Thiện Minh, cúi xuống hít vào mùi sữa tắm thơm ngát trên người hắn, nhịn không được hôn dọc theo trán hắn xuống chóp mũi, từ chóp mũi lại hôn đến môi.
Thiện Minh ôm cổ hắn, \”Lần trước mi hỏi ta thích hay khó chịu, hình như ta còn chưa kịp hỏi lại mi nhỉ?\”
Thẩm Trường Trạch hôn từng cái lên đôi môi mềm mại của hắn, \”Làm tình với ba là điều tuyệt vời nhất trên thế giới này.\”
Thiện Minh ha ha cười hai tiếng, \”Đi cửa sau thích đến như vậy sao?\”
Thẩm Trường Trạch chớp mắt, \”Nếu ba muốn thử xem, con tuyệt đối không phản kháng.\”
Thiện Minh bĩu môi, \”Ta không có chút hứng thú nào với mông của đàn ông đâu.\”
Thẩm Trường Trạch cười, \”Cho nên để con làm ba đi.\” Y cúi đầu, dùng sức hôn môi Thiện Minh, đầu lưỡi linh hoạt bá đạo luồn vào miệng hắn, liếm từng tấc khoang miệng hắn. Nước bọt trong suốt chảy xuống theo khoé miệng không thể khép lại của Thiện Minh.
Thẩm Trường Trạch giơ tay kéo rớt khăn tắm trên người Thiện Minh, lấy tay vuốt ve ngực và eo Thiện Minh. Mỗi tấc cơ bắp dưới bàn tay đều mạnh mẽ đàn hồi, ngay cả vết sẹo trên người cũng đều tràn ngập hơi thở nam tính quyến rũ. Y mê luyến người này, hận không thể hôn lên từng tấc trên khối thân thể này.
Hai tay Thiện Minh cắm vào giữa mái tóc hắn, đảo khách thành chủ dùng đầu lưỡi khiêu khích Thẩm Trường Trạch, thỉnh thoảng nâng thân thể dùng cơ ngực cọ xát ngực Thẩm Trường Trạch.
Làm tình là một chuyện thật thích, hắn thích làm tình.
Thẩm Trường Trạch bị Thiện Minh trêu ghẹo đến mức cả người nóng lên, y cúi đầu cắn viên thịt nhỏ trước ngực Thiện Minh, không nhẹ không nặng liếm cắn, liếm đến mức viên thịt mềm nho nhỏ trở nên sưng đỏ cứng rắn. Một tay y thò vào trong quần Thiện Minh, ngón tay thon dài cầm lấy cậu nhỏ của Thiện Minh bắt đầu tận tình khiêu khích. Đàn ông mới càng thêm quen thuộc thân thể đàn ông, mới biết làm như thế nào có thể mang đến cho đối phương khoái cảm mãnh liệt nhất.
Thiện Minh khẽ thở dài một tiếng, ngẩng cổ, hưởng thụ khoái cảm đến run rẩy.
Thẩm Trường Trạch giữ lấy eo Thiện Minh, đột nhiên lật thân thể của hắn lại, để hắn quỳ gối trên giường.
Thiện Minh cảm thấy cái tư thế này không được tự nhiên, hắn vừa định mở miệng nói cái gì, Thẩm Trường Trạch lại mở rộng khe mông hắn, vươn đầu lưỡi đi liếm huyệt động chặt chẽ kia.
Thân thể Thiện Minh run lên, hít sâu một hơi, \”Cái đệt, mi……\” Hắn không thoải mái lắc thân thể muốn rời khỏi, Thẩm Trường Trạch bắt lấy đùi hắn không để hắn động đậy, đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu liếm cửa huyệt non mềm, lướt qua vùng đất mẫn cảm, làm cho toàn thân Thiện Minh đều run rẩy.
Thiện Minh mở to hai mắt nhìn, vô ý thức nắm chặt drap giường, tình cảnh này rất phóng đãng, cảm giác này rất kích thích.
Thẩm Trường Trạch chậm rãi liếm cho cửa huyệt chặt chẽ trở nên mềm mại, nước bọt trơn bóng thấm vào cửa huyệt khép kín, làm cho nó mềm nhẹ mở ra, Thẩm Trường Trạch càng thêm làm càn ý đồ đâm cả đầu lưỡi vào.
\”Ưm a……\” Thiện Minh giống như con mèo cong thân thể lên, phần eo cong thành một đường hoàn mỹ, trước ngực gần như dán xuống giường, hắn hổn hển nói: \”Đủ rồi…… Quá không bình thường ……\”
Hai tay Thẩm Trường Trạch vẫn giữ chặt đùi Thiện Minh ngăn cản hắn nhúc nhích, ngón tay thon dài cắm sâu vào thịt, làm cho làn da mềm mại nơi bắp đùi đỏ lên. Y chẳng những tỏ vẻ mắt điếc tai ngơ với kháng cự của Thiện Minh, ngược lại càng thêm dùng đầu lưỡi nhanh chóng liếm láp huyệt động nhạy cảm kia, thậm chí đẩy cả đầu lưỡi vào, mô phỏng động tác của phân thân mà nhợt nhạt ra vào .
Từ miệng Thiện Minh không ngừng tràn ra tiếng rên rỉ áp lực, vừa nghĩ đến cửa sau đang bị con trai của mình dùng đầu lưỡi liếm, hắn liền cảm thấy cả người mềm yếu, hắn không nhịn được cầm lấy cây gậy đã cứng rắn của mình, cử động lên xuống liên tục.
Trước sau khoái cảm chồng chất, gia tăng gấp bội, làm cho đùi Thiện Minh cũng phải run rẩy.
Thẩm Trường Trạch lấy ngón tay kéo cái miệng nhỏ nhắn đã hơi hé mở ra, dùng đầu lưỡi phối hợp ngón tay, từng bước mở ra cánh cửa kia, cho đến khi nó có thể cất chứa hai ngón tay tùy ý ra vào.
Thiện Minh cảm thấy y rút ngón tay ra, thay thế là một thứ cứng rắn nóng bỏng đang đâm vào mông hắn.
Hắn xoay người lại, thấy Thẩm Trường Trạch đang đổ dầu bôi trơn lên quái vật lớn của y, vuốt vuốt hai cái, ôm lấy mông Thiện Minh định cắm vào.
Thiện Minh lắc mông, nói với giọng khàn khàn: \”Con mẹ mi, mau mang mũ vào.\”
Thẩm Trường Trạch cố định cái eo muốn trốn tránh của hắn, đỡ lấy cây gậy thịt của mình đâm nhẹ vào cửa huyệt kia, thấp giọng nói: \”Không mang.\” Nói xong y đẩy người một cái, đầu thịt mềm yếu trượt một cái rồi chen vào trong.
Thiện Minh khẽ kêu một tiếng, cứ cho là hắn đã từng bị thứ kia đâm cả đêm, nhưng cái cảm giác quái dị có dị vật xâm nhập này, hắn vẫn không thể thản nhiên thừa nhận, hắn có thể nhẫn nại đau đớn, nhưng cái này lại thấm sâu hơn đau đớn nhiều.
Thẩm Trường Trạch thở dài một hơi, chậm rãi đưa toàn bộ cây gậy cắm vào trong cơ thể Thiện Minh, ngực y dán lên lưng Thiện Minh, thở phì phò nói, \”Con không mang mũ. Ba, bên trong ba nóng quá, thật chặt, con muốn cảm thụ nó thật cẩn thận. Ba là của con, con không muốn phải qua một vật ngăn trở giữ lấy ba, con muốn triệt để có được ba.\” Y giữ chặt cái eo gầy mạnh mẽ của Thiện Minh, bắt đầu thong thả rung động.
Thiện Minh vừa vuốt vật nam tính của mình, vừa cảm thụ khoái cảm tuyến tiền liệt bị đè ép, cơn khoái cảm hoà lẫn với đau đớn và khó chịu này so với bất cứ cơn chấn động *** nào cũng đều mãnh liệt hơn, phảng phất như châm lửa trên mọi tế bào trong cơ thể hắn, làm cả người hắn nóng lên, làm tứ chi hắn như nhũn ra.
Tư thế quỳ sấp càng thuận tiện cho ra vào, sau khi Thẩm Trường Trạch va chạm hung ác vài cái để hoàn toàn mở ra lối vào nóng ướt kia thì bắt đầu cắm rút như mưa rền gió dữ. Vòng eo rắn chắc khống chế động tác thân thể, tốc độ và lực độ tiến lùi làm cho cái mông của Thiện Minh bị đâm đỏ lên, cửa huyệt đóng chặt bị mở ra thành một cái động lớn. Mỗi lần Thẩm Trường Trạch thoáng rút phân thân ra đều có thể nhìn thấy thịt động mềm mịn quyến rũ bên trong, cây gậy của Thẩm Trường Trạch hung hăng đâm chọc tới cùng, đâm cho Thiện Minh khẽ kêu một tiếng, đổi lấy thân thể kịch liệt run rẩy.
Âm thanh cơ thể va chạm phành phạch vang không ngừng, bắp thịt trên đùi Thẩm Trường Trạch run run theo từng động tác tiến lùi, thân thể thon dài kiện mỹ áp phía trên người mà y luôn miệng gọi là \”ba\”, thực hiện cuộc chinh phạt nguyên thủy nhất khiến cho người ta mặt đỏ tai hồng.
\”Ba, bên trong ba thật chặt…… ưm…… thật chặt, thật thoải mái.\”
Dương vật của Thẩm Trường Trạch hoàn toàn có kích thước của người Âu Mĩ, vừa dài vừa thô. Mỗi lần cắm rễ vào, Thiện Minh đều có ảo giác bị y xuyên thủng, mông trướng đến tràn đầy, thân thể không ngừng run rẩy theo mỗi lần đánh sâu vào.
Thiện Minh căn bản không có sức đáp lại ngôn từ đùa giỡn của y, hắn đã bị dục vọng cuộn trào mãnh liệt xông cho tối tăm đầu óc.
Sau khi Thẩm Trường Trạch rút gậy thịt của mình ra, y lật người Thiện Minh lại, để hắn nằm ngửa trên giường, mở rộng đùi hắn, tiến vào hắn từ phía trước.
Biểu cảm Thiện Minh có vài phần mê loạn, đã triệt để sa vào cơn *** mang đến khoái cảm mãnh liệt cho hắn, hai chân mở rộng thừa nhận đứa con trai hắn nuôi mười năm đâm chọc.