Tả Chấn Ngọc kinh ngạc hỏi: “Muốn… Muốn ta rời khỏi đây?”
Buổi sáng, Dịch Vân Trai cùng Tây Ninh vừa phất tay rời đi thì giữa trưa Tiêu Đại Nghiệp lại tới hậu viện tiểu ốc, bàn chuyện muốn y rời ra ngoài.
Tả Chấn Ngọc đầu óc mù mịt. Cha mẹ mất sớm để lại cho y không ít ngân lượng, y đến ở nhờ Tiêu phủ, mỗi tháng đều đưa cho họ ít bạc làm tiền trợ cấp. Từ ba năm trước mắc phải hiểm bệnh, thân thể trở nên suy yếu, đi bộ vài bước còn muốn mày váng mắt hoa, nói gì đến ra ngoài làm việc, chỉ có thể ngày ngày ở trong phòng, ngân lượng cũng từ từ dùng hết, Tiêu gia đối đãi với y cũng không bằng trước kia.
Sau này, thậm chí là đưa y chuyển đến hậu viện tồi tàn kia, lấy danh nghĩa là để tránh lây quái bệnh cho mọi người, kỳ thực là muốn y chịu không nổi phải rời đi.
Nhưng là căn bệnh khiến y một chút sức lực cũng không có, dù biết ở Tiêu gia không được hoan nghênh cũng vô pháp một mình chuyển ra ngoài. Huống gì Dịch Vân Trai đã đến đây, Tả Chấn Ngọc có cơ hội nhìn thấy hắn lại càng không nguyện chuyển đi.
“Chấn Ngọc, không phải kẻ làm cậu là ta không muốn ngươi ở nơi này. Ngươi ngẫm lại xem, mỗi tháng cấp chúng ta ít tiền như vậy, ngay cả một phó tỳ cũng không thuê nổi, ta còn phải cho ngươi ăn , cho ngươi ở. Nếu không phải ngươi giúp Hồng Nhi tìm được nơi tốt ủy thân, ta đã sớm mời ngươi xuất môn.”
“Cậu, người cũng biết bệnh của ta ngày càng trở nặng, sao có thể xuất môn?”
“Chẳng lẽ ngươi còn muốn ta nói thẳng mới chịu hiểu sao? Là Dịch Vân Trai muốn ngươi dời đi. Hắn nói vĩnh viễn không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”
Tiêu Đại Nghiệp sỗ sàng đem tội đẩy hết cho Dịch Vân Trai. Tuy rằng hắn từ sớm đã muốn đem Tả Chấn Ngọc đuổi ra khỏi cửa, nhưng là gần đây lo tiếp đãi Dịch Vân Trai, không còn tâm tư để ý tới y, nào ngờ Dịch Vân Trai lại lên tiếng trước, yêu cầu hắn đuổi Tả Chấn Ngọc ra ngoài.
Tả Chấn Ngọc chịu đả kích lớn, giống như bị một đạo oanh lôi đánh xuống đầu. Y lảo đảo vài bước, tựa hồ choáng váng đến muốn ngã xuống.
Trong thoáng chốc, y liền hiểu được mọi chuyện.
Sau chuyện xảy ra đêm qua, Dịch Vân Trai không chỉ căm ghét mà còn muốn cả đời không phải đối mặt với y nữa. Ở trong lòng hắn, y không phải là Tiêu Lan Huân mà là một nỗi sỉ nhục.
“Ta sẽ chuyển ra ngoài.” Y cố gắng kiềm chế chính mình không rơi lệ.
“Ta đi thu dọn đồ đạc, sẽ lập tức rời đi.”
Tiêu Đại Nghiệp vừa lòng gật đầu, bước ra khỏi phòng.
Tiêu Hồng Nhi ở sau cửa viện đợi, vừa thấy cha tới liền nhỏ giọng hỏi: “Cha, hắn có chịu đi không?”
Tiêu Đại Nghiệp hừ lớn: “May mắn hắn thức thời dời đi. Dù không chịu đi, ta cũng sẽ nhất quyết đuổi hắn đi.”
“Cha, Vân Trai nói mấy ngày nữa sẽ thú ta, ngàn vạn lần không được để chuyện gì xảy ra trong thời điểm này, sẽ làm chậm trễ chuyện thành thân của chúng ta mất.”