Căn phòng tĩnh lặng chỉ có một ngọn nến yếu ớt, ngay cả khi không gợn lên một ngọn gió nhưng tia lửa mỏng manh như sắp tắt lại không ngừng lung lay, khung cảnh bên trong lại càng thêm ám muội không rõ.
Sa trướng buông hạ mông lung mờ ảo, che lấp thân thể bên trong, từng thanh âm rên rỉ bị kịch liệt kiềm hãm từ trong sa trướng phát ra.
Dịch Vân Trai tinh thần tựa hồ trở lên mê loạn, tất cả lý trí đều đã không cánh mà bay.
Khuôn mặt tuấn dật tiêu sái vì dược tính mà đỏ bừng, hô hấp ngày càng dồn dập, hai mắt mở to, mị dược phát tán khiến toàn thân không ngừng kích thích.
Hắn cần một người giúp hắn giải độc, bất kể là ai cũng được.
Tiêu Lan Huân vừa vén sa trướng tiến đến bên giường, trên mặt huyết sắc tẫn lui, tái nhợt như tờ giấy.
Cô nương dung mạo xinh đẹp như đóa hoa sớm mai kiều diễm, trên người mơ hồ truyền đến một hương thơm thoát tục mê hồn.
Chính là nàng vẻ mặt khẩn trương, bàn tay khép lại sa trướng không ngừng run rẩy, hệt như nội tâm đang không ngừng giằng xé trong nàng.
Ngửi được mùi hương mị hoặc trên người nữ nhân, Dịch Vân Trai lập tức đã đem nàng đặt dưới thân, xả hạ y phục.
“Vân Trai…” Nàng run giọng, thanh âm tràn đầy sợ hãi, nhưng dù vậy cũng không hề có ý định lùi bước.
Dịch Vân Trai cơ hồ hồi phục một phần lý trí, hắn trợn mắt nhìn dung nhan xinh đẹp trước mặt, lập tức thét lên: “Ai cho ngươi tới đây? Đi về… ĐI VỀ!!!”
Nói đến tiếng \”đi về\” thứ hai, thanh âm của hắn khàn khàn tựa tiếng dã thú tê rống.
Dược tính như ngàn đao vạn kiếm chém lên người, mỗi nhát đều đau đến không chịu thấu, đau đến muốn ngấu nghiến da thịt của chính mình để làm vơi đi nỗi thống khổ.
Tiêu Lan Huân thoát hạ y phục, lộ ra làn da ôn nhuận như ngọc, làm cho Dịch Vân Trai phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú bị thương.
“Ngươi có biết ngươi đang làm gì hay không? Đi về! Đi về!”
“Đừng… Đừng đuổi ta đi.”
Thanh âm mảnh mai không ngừng run rẩy, Tiêu Lan Huân buông hạ xiêm y.
Ánh nến quá mờ, cơ hồ không thể thấy rõ da thịt tuyết trắng của nàng, nhưng chỉ theo mùi hương trên người nàng truyền đến đã khiến cho Dịch Vân Trai thoát ra tiếng gầm gừ, nếu không phải cố kị nàng là nữ nhân mà hắn thương yêu, hắn đã không kiêng nể gì mà tiến tới.
“Vân Trai, ta… ta thực sự yêu ngươi.”
Giống như nói ra điều sâu kín nhất trong lòng, một bí mật không thể để ai biết, Tiêu Lan Huân đặt thân thể của chính mình vào lòng Dịch Vân Trai. Suốt thời gian quen biết, nàng không dám mở miệng nói lời yêu, rốt cuộc hôm nay cũng đã thổ lộ với hắn.
“Ta rất nhanh sẽ không còn lý trí, rất nhanh sẽ…”
Tiêu Lan Huân đưa tay ôm lấy cổ hắn, nàng ngượng ngùng không thôi, cơ hồ không thể nói ra lời thì thầm: “Ôm lấy ta, ta không muốn… không muốn thấy ngươi cùng nữ nhân khác, ta sợ ngươi…”