Sau gáy bị kim đâm vào, thuốc ức chế lạnh băng chảy xuôi vào mạch máu, Thời Thủy cảm nhận được đau đớn đồng thời, ngực cậu cũng run rẩy một chút, dường như thân thể đang bài xích việc sử dụng thuốc ức chế.
Cũng đúng thôi.
Cậu đã từng được trải qua cảm giác sung sướng mà Quý tiên sinh mang cho mình, giờ lại phải dùng thuốc để áp chế thiên tính đó, đương nhiên sẽ thấy không khoẻ rồi.
Nhưng có thể làm gì được đây?
Đối với Thời Thủy, phát tình ở nơi công cộng có thể xem là một hành vi cực kỳ không lễ phép, tuy cậu cũng biết là do thân thể mình xảy ra vấn đề, nhưng vẫn xấu hổ tới mức chỉ muốn trùm chăn trốn. Đầu óc cậu có hơi choáng váng, có lẽ đã biết mình được tới nơi an toàn nên không cố gắng chống đỡ nữa. Dưới tác dụng của thuốc, rất nhanh, cậu đã ngủ mất.
Bánh Trôi được người giữ trẻ chăm sóc chu đáo.
Nhưng một lúc lâu không thấy ba mình nên em bé liền bắt đầu làm ầm ĩ, cho nên người giữ trẻ mà Quý Bác Nhiên sắp xếp không thể không đưa Bánh Trôi tới bệnh viện rồi tiếp tục chăm sóc bé trong phòng bệnh. Gương mặt Bánh Trôi đã nảy nở hơn mấy tháng trước nhiều, trước đó người giữ trẻ còn không cảm thấy gì, nhưng hiện tại, bỗng nhiên quan sát gương mặt nhỏ của bé, cứ cảm thấy giông giống ai đó thì phải……
\”Ba ơi…… oa…… tỉnh, tỉnh……\” Em bé ngồi bên người Thời Thủy, rơi nước mắt.
Thời Thủy đã ngủ rồi.
Màu ửng hồng đến bất thường khiến gương mặt trắng nõn của cậu như nhiễm chút sắc dục. Thuốc ức chế chỉ là sản phẩm phụ trợ để áp chế kỳ phát tình mà thôi, không có công hiệu khôi phục hoàn toàn. Thân là Omega sẽ luôn xui xẻo hơn chút, sau khi trưởng thành sẽ luôn có nguy cơ gặp phải chuyện xấu hổ này.
Người giữ trẻ lại nhìn nhìn, bỗng nhiên vẻ mặt cô lộ ra biểu cảm không thể tin.
Cô nghĩ ra rồi.
Gương mặt Bánh Trôi, ngoài giống Thời Thủy thì còn rất giống Quý tổng!!
Em bé dán lên mặt ba cọ cọ, chổng mông nhỏ nằm xuống. Có lẽ Thời Thủy cảm nhận được con gái mình nên cũng nghiêng đầu lại sát với Bánh Trôi. Căn phòng thực an tĩnh, tuy người giữ trẻ có ngạc nhiên tới mức mở to mắt thì cũng không hề nói năng gì.
Phòng bệnh rất an tĩnh, ánh sáng cũng yếu ớt.
Thời Thủy ngủ rất lâu.
Đến tối cậu cũng chưa tỉnh lại, cho nên y tá truyền dinh dưỡng cho cậu, chỉ có Bánh Trôi quấy khóc đến mức người giữ trẻ phải dỗ dành mới cho bé ăn được chút. Vì trong công ty, không ai quen biết gì bạn bè của Thời Thủy nên chẳng ai báo được cho Tống Hàm Thư, chỉ có mấy người được Quý Bác Nhiên dặn dò là tới hỗ trợ chăm sóc.
Hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Người phụ trách trông coi ở cửa phòng bệnh đứng lên, thấp giọng nói: \”Quý tổng, Thời tiên sinh đang nghỉ ngơi.\”
\”Vẫn luôn không tỉnh sao? Có ăn được gì không?\”
\”Chưa tỉnh, bác sĩ nói có thể là do liều thuốc dùng hơi lớn một chút.\”
\”Tôi biết, vất vả rồi.\” Quý Bác Nhiên gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Bánh Trôi nghe tiếng động liền ngẩng đầu, cuối cùng cũng thấy chú Quý đã lâu không gặp.
Thời gian bé ở cùng Quý Bác Nhiên nhiều hơn ở cùng người giữ trẻ nhiều, cho nên em bé lập tức vươn tay ra, ý muốn chú Quý ôm mình. Tuy trong mắt đã không có nước mắt, nhưng hốc mắt sưng đỏ kia vừa thấy liền biết là đã khóc. Quý Bác Nhiên nhanh chóng bước lên ôm chặt con gái mình, còn ra hiệu cho người giữ trẻ cứ về nghỉ ngơi, anh sẽ trông Bánh Trôi.
Trên giường bệnh, có lẽ là do ngửi được một chút tin tức tố Alpha nên Thời Thủy có hơi bất an giật giật thân thể.
Nhưng mùi hương này……
Trong mộng, Thời Thủy chuyển đầu, thấy Quý Bác Nhiên đã lâu không gặp.
Alpha ngồi xuống mép giường.
Người Bánh Trôi thơm mùi sữa, mềm mại, cũng rất ấm áp. Nếu Thời Thủy không bị phát tình đột ngột thì có lẽ Quý Bác Nhiên sẽ còn dành thời gian chơi cùng con gái một lát. Anh rũ mắt, lo lắng nhìn Omega trước mặt, nghĩ đến việc lúc trước Thời Thủy suýt nữa bị các Alpha khác bắt nạt, trong lòng anh lại tức giận.
\”Anh không nên đi.\” Quý Bác Nhiên khàn giọng nói, \”Anh đã không chăm sóc tốt cho em, cũng đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha.\”
Ngay lúc ấy, anh còn vì Thời Thủy không muốn nhìn thấy mình mà trực tiếp đi luôn, quá yếu đuối cũng quá không có trách nhiệm.
Bánh Trôi còn nhỏ như vậy, bất kể thế nào anh cũng phải gánh trách nhiệm nuôi dạy bé; Thời Thủy cũng là một Omega độc thân yếu đuối, không có Alpha che chở thì sao có thể an toàn?
Nhưng anh lại……
Thời Thủy nghiêng đầu, tay cũng duỗi trong chăn ra, chạm vào Quý Bác Nhiên.
Alpha còn tưởng là cậu đã tỉnh, nhưng thực ra Thời Thủy vẫn đang mơ, chỉ vì cậu ngửi thấy mùi hương quen thuộc này nên mới vô thức muốn tới gần hơn một chút. Tin tức tố của Quý Bác Nhiên đã mang tới cho cậu những ký ức tốt đẹp, kỳ phát tình trước, thậm chí hơi thở của cậu cũng còn thấm đẫm mũi hương này. Chỉ có lần cưỡng gian đau khổ ấy, nhưng lúc đó Thời Thủy còn không kịp ngửi đã ngất rồi.
Quý Bác Nhiên ngẩn ra.
Sau đó anh nắm chặt bàn tay mềm mại của Omega ấy.
Tin tức tố đan xen bên nhau khiến mùi hương trong phòng bệnh cũng nồng đậm hơn nhiều.
Bánh Trôi được khí vị của hai người cha trấn an, cảm xúc rất nhanh đã tốt hơn nhiều. Bé cũng buồn ngủ nên đã ngủ luôn trong ngực Quý Bác Nhiên rồi. Bé chôn mặt trong ngực Quý Bác Nhiên, khiến người đàn ông lâu lắm không được bế con gái này vừa vui vẻ vừa căng thẳng, lại sợ tư thế ôm khiến bé ngủ không thoải mái.
Trong phòng, Thời Thủy cùng Thời Diên đều chìm vào mộng đẹp, chỉ có Quý Bác Nhiên im lặng một mình ngồi cạnh bên.