Quý Bác Nhiên đi công tác.
Vốn công việc của Alpha rất bận rộn, chẳng qua mấy tháng nay anh cố ý dành thời gian làm bạn với Thời Thủy và Bánh Trôi nên mới không đi công tác; giờ anh chủ động muốn đi, căn bản không cần cố ý tìm lý do.
Toàn bộ đoàn nhân viên dưới quyền Quý Bác Nhiên trong công ty cũng đi theo, toàn bộ tầng làm việc của Chủ tịch chỉ còn lại rải rác vài người. Hôm qua Thời Thủy đã thấy đối phương rời đi, Quý tiên sinh đi đằng trước, cậu còn để đối phương dán lên tuyến thể của mình hút ngửi tin tức tố một lát……
Quý tiên sinh bảo cậu phải chăm sóc bản thân cẩn thận.
Quý tiên sinh bảo cậu chịu khó mang Bánh Trôi ra ngoài chơi nhiều một chút.
Nhưng Thời Thủy vẫn tới đây, ngồi một mình trong văn phòng của Quý Bác Nhiên.
Bánh Trôi cũng hơi buồn bực, sao hôm nay lại không thấy được cái chú kia chứ, bé nghi hoặc chớp chớp mắt nhìn xung quanh. Bé nghĩ chú Quý sẽ đẩy cửa tiến vào, nhưng đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy, chỉ có thể hậm hực từ bỏ, còn hơi rầu rĩ không vui tự chơi đồ chơi một mình.
Mà Thời Thủy còn mờ mịt hơn cả bé.
Giống như Alpha kia vừa đi, toàn bộ văn phòng bỗng trở nên xa lạ.
Cậu không ngửi thấy mùi Absinthe trên người Quý tiên sinh nữa, cũng không có một người dịu dàng chờ cậu ăn cơm cùng nữa, chẳng còn ai dán mũi lên tuyến thể của cậu dịu dàng thân sĩ ngửi ngửi nữa……
Bánh Trôi lăn trên mặt đất một vòng, sau đó bò dậy ôm đồ chơi đi tìm ba, ý muốn ba ra chơi cùng mình một chút. Thời Thủy bị con gái túm túm vạt áo mới hoàn hồn, cậu cố gắng cười cười, ngồi xổm xuống nhận món đồ chơi nhỏ kia.
\”Bánh Trôi nha……\”
\”Ba ơi! Chơi……\”
Bé con đã bập bẹ nói được rồi, nhưng chỉ nói được từng chữ một thôi, phát âm cũng không quá chính xác.
Thời Thủy thơm thơm mặt bé: \”Bánh Trôi giỏi quá, tới, ba giúp con ném nha……\”
Bánh Trôi vui vẻ cười tít mắt, răng sữa trắng nõn vô cùng đáng yêu.
Bé ngồi trong ngực Thời Thủy, nhìn ba mở đồ chơi cho mình, đối với bạn nhỏ thì rất khó, nhưng trong tay Thời Thủy thì chỉ một chút là xong thôi. Cậu ôm con gái, nhìn bé vui vẻ, trong đầu lại nhớ tới Quý tiên sinh.
Bánh Trôi…… thật sự rất giống Quý Bác Nhiên.
Mũi Thời Thủy đã hơi cay cay rồi.
Quý tổng không có mặt, trợ lý Chủ tịch như Thời Thủy cũng chẳng có việc gì cần làm nữa, cả buổi sáng đều không có việc. Giữa trưa, cậu hơi ngây người, cũng không biết nên tới đâu dùng cơm, cũng may có đồng nghiệp trong công ty tới gọi.
Trước khi đi, Quý Bác Nhiên đã dặn mấy người ở lại phải để ý Thời Thủy.
\”Cùng tới nhà ăn không? Hình như trợ lý Thời còn chưa từng ăn thử đồ ở nhà ăn công ty chúng ta phải không?\” Thái độ của các nhân viên khác với Thời Thủy cũng rất tốt, nhưng phần tốt này vẫn mang chút khách sáo của người xa lạ, \”Chúng ta cùng đi nhé?\”
Thời Thủy mỉm cười, gật đầu đồng ý.
Đương nhiên Bánh Trôi cũng đi, giờ bé lớn rồi, không cần ăn dặm nữa, chỉ cần cắt đồ ăn nhỏ một chút, không bỏ quá nhiều dầu muối cay nóng là được. Bé con trắng nõn, hai mắt to tròn xoe, nhìn ai cũng có vẻ tò mò.
Cho nên rất nhanh, Bánh Trôi đã được những người khác yêu thích, được mấy cô mấy chú xoa nhẹ đầu.
Nhà ăn của Quý thị.
Thời Thủy bế con nên không tiện, cho nên những người khác lấy cơm giúp cậu.
Toàn bộ đại sảnh là một hình tròn, gần giống như nhà hàng buffet. Bánh Trôi vô cùng hứng thú với mấy thứ đồ rực rỡ đó, nhưng bé lại bị ba ôm vào ngực, chỉ có thể thành thật ngồi. Váy nhỏ có hơi ngắn nên Thời Thủy kéo lại một chút cho bé, vừa cúi đầu đã thấy một nhân viên nhà ăn bước tới.
\”Thời tiên sinh, đây là cơm chuẩn bị riêng cho cậu và bé, mời dùng.\”
Một chiếc khay được đặt lên bàn.
Trong đó có mấy món nghiền tươi mới mà bình thường Bánh Trôi vẫn thích ăn, một phần canh trứng mềm mại, một ly sữa nho nhỏ; đồ cho Thời Thủy là chay mặn phối hợp, các món trứng thịt phân phối rất đều. Thời Thủy ngẩn người, bởi vì nơi này rõ ràng là ăn kiểu buffet, những người khác đều tự đi lấy thứ mình muốn ăn……
Trừ phi……
\”Xin hỏi, đây là…… Quý tổng sắp xếp sao?\” Giọng cậu có hơi nghẹn lại.
\”Đúng vậy, nếu cậu cần thêm gì thì cứ nói với chúng tôi.\” Nhân viên rất khách khí.
Thời Thủy ngơ ngác nhìn mọi thứ trước mặt.
Không bao lâu, những người kia cũng đã trở lại, thấy đồ ăn trên bàn Thời Thủy rõ ràng là đã được đặc biệt chuẩn bị, họ đều hơi kinh ngạc một chút, nhưng rất nhanh đã lại khôi phục như thường, còn cười tủm tỉm chia một phần họ lấy cho Thời Thủy. Thời Thủy bế con, nghe họ nói chuyện phiếm, rồi đút trái cây rau củ nghiền cho Bánh Trôi.
Bé con ăn rất nhanh, còn muốn canh trứng nữa.
Bởi vì đây đều là những món bé thích.
Ngực Thời Thuỷ chua xót nhưng trên mặt vẫn cố mỉm cười. Thời Thủy dịu dàng đút cho bé con trong lòng ăn, chính cậu lại chỉ miễn cưỡng ăn nửa phần cơm trưa.
Rõ ràng, rõ ràng anh ấy đã đi rồi……
Sao lại còn chăm sóc cậu như vậy.
Sao có thể có một người như Quý tiên sinh chứ?